Feeds:
Posts
Comments

When my time comes,
Forget the wrong that I’ve done
Help me leave behind some reasons to be missed
Don’t resent me,
And when you’re feeling empty
Keep me in your memory, leave out all the rest

Chiều cuối đông

Forgetting
all the hurt inside you’ve learned to hide so well
Pretending
someone else can come and save me from myself
I can’t be who you are …

Nhảm #1

Sáng thứ Bảy ngồi trong HH, bỗng thấy buồn tênh. Mỗi lần đến đây, việc đầu tiên mình làm là mở cánh cửa sổ. Hôm nay cũng vậy, có lẽ ko mở cửa sổ, ko nghe được tiếng ồn ào của đường phố vọng lại chắc mình còn cảm giác đơn độc biết chừng nào. Mở cửa cũng để thấy ấm hơn, thấy xung quanh mình còn có ai đó.

Ngày cuối tuần ở đây vắng hơn nhất là phòng này, cái phòng nhỏ nhưng cảm giác xung quanh mình là một không gian trống, trống vô cùng. Bài speaking còn có 1 đoạn nhưng ko buồn mở miệng nữa, cứ nhìn vào sách rồi nhìn xuống. Buồn ngủ! Hôm qua thức khuya coi bán kết Pháp mở rộng, Soderling đánh hay quá, coi xong cứ ngất ngây! :)

Đói bụng, sáng chưa ăn gì, nhưng giờ chỉ muốn xách cái máy chay vòng vòng thôi, sao giờ thích cái thứ này quá. Đã mất cả 1 ngày lượn trong thác Giang Điền, lượn vào lượn ra 2 lần, ko thu được nhiều như mong muốn, nói chung mình còn cực kỳ mù mờ trong lãnh vực này. Đã được chỉ dạy mấy lần rùi mà rồi cứ quên hết, lúc cầm máy chỉ biết bấm bấm và bấm thôi. Vậy là mình ko phải là người chụp thông minh rồi. Người càng thông minh thì càng bấm ít. Một người chuyên nghiệp đã nói thế với mình.

Trưa ăn cơm xong, buồn quá, gọi cho LA, rủ đi vòng vòng mới được. Hai đứa đội nắng cả buổi trưa giữa Sài Gòn, tội nghiệp LA bị mình bắt đi. Chán xong nghé Soho ngồi một tí. Trời Sài Gòn mấy hôm nay kì lạ. Lúc mưa thì mưa cho cạn kiện, mưa như muốn dốc hết tâm tình, lúc nắng thì gay gắt nóng nảy, ko biết giống tính ai. Buổi trưa chỉ muốn trốn đâu đó, tránh cái nóng nảy của Sài Gòn thôi.

Đợi ai? Có ai đợi tôi?

Bạn bảo mình cho ý kiến có nên học tiếp PhD ko? Chịu thôi, cái đó do bạn quyết định mà. Chỉ có điều nói thiệt, mình hơi buồn một tí nếu bạn học tiếp nữa đó. Chắc tại do cái tính hay ghen tị của mình đó mà, với lại bạn mà đi học tiếp thì mình lại càng có ít dịp gặp bạn nữa rùi. Thôi cái nào tốt thì bạn chọn, mình luôn mong cho bạn những điều tốt nhất. :)

Chiều về, ghé Hồ Thị Kỷ mua mấy bó hoa, hoa hồng rẻ thật, nhưng hoa thì lúc nào cũng được nâng niu, nhẹ nhàng. Từng này hoa thì có thể cắm được liền mấy bình đó.

Vườn khuya

Vườn khuya

Vườn khuya đóa hoa nào mới nở, đời tôi có ai vừa qua….

Bò cạp đỏ

Flame of Hope.

IMG_2422

What do you think about this?

Vũng Tàu 09

Lâu quá không đi Vũng Tàu. Khá lâu rùi đó. Thành phố thay đổi nhiều. Mà thực ra mình cũng có biết thành phố thành phố này như thế nào đâu. Mấy lần trước tới đây gần như chỉ ra biển, tắm, nghỉ rồi về, có bao giờ có dịp chạy vòng vòng trong thành phố. Lần này thì làm được rùi nhé.

Mấy hôm nay trời nóng kinh khủng, phải nói là nóng muốn điên người lên. Ở thành phố đã vậy, ra đến đó chắc còn nóng hơn.

Mất hơn 3 tiếng đồng hồ mới tới nơi. Trong thành phố kẹt xe quá chừng, hình như cũng có nhiều người đi cùng hướng với xe của mình về Vũng Tau. Ra khỏi thành phố thì lại sợ bắn tốc độ, bác tài ko dám chạy nhanh. Đường đẹp nhưng cứ chạy rề rề. Mình buồn ngủ quá, vì hôm qua thức khuya mà, sáng phải dậy sớm để đi nữa. Nhưng vẫn ráng tỉnh táo để nhìn ngắm thành phố VT một cái.

9h 30 mới tới Biển Đông, khá đông người, nhưng tìm được chỗ gửi xe nhanh chóng. Cả đám háo hức chui ra khỏi xe. Ui chao, nóng thế! Đúng là cái không khí của vùng biển. Gió nồng nồng mùi của biển, hít vào thấy cay cay mũi, còn nắng, nắng đẹp nhưng như muốn đốt cháy da.

Nhưng nắng thì kệ, ai cũng muốn đi coi diều, nên vội đi xuống bãi biển liền. Không nhiều như tụi mình mong đợi nhưng cũng đủ để làm no con mắt rùi. Bầu trời trông như một bể cá khổng lồ, cá lớn cá bé đua nhau bơi lội. Có những con diều to, từ xa đã nhìn thấy. Lại có những con diều dài thiệt dài, chắc cả vài trăm mét, dài đến độ mình không nhìn thấy đuôi diều đâu. Màu sắc thì rực rỡ, nhiều hình thù khác nhau. Thú vị!

À, mình cũng được dịp kéo thử một con diều, kéo lên, sau mới biết đó là diều sáo của Việt Nam mình. Hì, thả diều có vẻ dễ, chắc khó là lúc làm diều. Còn thả diều thì cứ dây căng thì buông dây, dây chùng thì thu dây lại. Hì hì, nghe dễ không? Nhưng, dây diều làm đứt tay như chơi đó, vì có những con diều rất nặng, dây căng, một người ko giữ được, tuột dây là đứt tay đó. Còn để neo diều, mình thấy các đoàn phải chất từng bao tải cát nặng để giữ đó.

Mình chụp hình nhiều, nhưng chắc là mình ko biết chụp, nên về coi lại thấy hổng ưng ý lắm. Chán thật, về cái khoảng này chắc mình phải học hỏi mọi người nhiều nữa, và cũng phải năng đi chụp ảnh thêm nữa mới được.

Nấn ná ở bãi đến tận trưa, lúc sắp rời khỏi mình mới phát hiện ra tiếng sáo diều, à hóa ra là vậy, nghe cũng hay lắm, trầm bổng vi vu.

Ấn tượng tốt ở đây là gửi xe ô tô ko tốn tiền. Ko biết đúng vậy ko hay là người ta quên ko thu tiền của xe tụi mình. Nhưng lúc đi ra, có chú bảo vệ hướng dẫn đàng hoàng, nhưng ko thấy ai lại thu tiền. Ở những điểm gửi xe khác, thu tiền rất đúng giá, xe máy 2000, xe đạp 1000. Nói chung, giá cả ở đây rất được, ko vì du lịch mà chặt chém du khách. Hì, thích thành phố này rùi, sẽ đi nhiều lần nữa. Nhưng lần sau, nhất định ko đến vào mùa này, nóng quá!

IMG_2350

IMG_2333

IMG_2375

IMG_2369

IMG_2439

Cái hình nhà thờ này là chụp lúc mình đi lang thang trong thành phố. Thuê xe máy đi vòng vòng một cái, vì chưa có dịp nào đi như vậy. Vũng Tàu với Nha Trang khá giống nhau, thành phố nào cũng đẹp, đường phố rộng, nhiều cây xanh. Mình cảm giác NT có vẻ đông hơn nhưng nhịp điệu sống ở nơi đó yên bình hơn, còn VT sôi động hơn thì phải. Người dân cũng rất dễ thương, nhiệt tình, và đáng tin. Lúc đi ra xe, mình làm rơi cái bóp tiền, vậy mà có người nhặt dùm đuổi theo đưa cho mình nữa, thật là tốt làm mình thấy vui lắm.

Cảm giác tiếc tiếc là dọc bờ biển VT có nhiều hàng quán khu du lịch mọc lên quá, nó bịt hết bờ biển rùi, muốn xuống gần biển hơn phải đi qua những hàng quán này. Con đường dọc bờ biến cũng vì thế mà hết lãng mạn, ko có được cái cảm giác hóng gió từ biển thổi lên như ở Nha Trang.

IMG_2352

Vũng Tàu – tháng 3 -09.

More pic –>

[Image]
[Image]
[Image]

Should I?

Dont know, dont hear, dont see!

???

I have finished my internship in Oncology in January 2009. Well, I have just passed a really difficult time, and I really wanted to have a relax.

I have quick decision that I would go to the North of ViệtNam, sure this is my hometown. I went by train in the third day of the Lunar New Year. Well, really long and hard journey. I can’t afford for an airplane ticket and I love train. But, I think Việt Nam railway is worse and worse, I will fly the neck time.

This is the second time I went to Hạ Long. The first I went there when I was very young, about 13 years ago, and off course I didnt remember any thing.

Hạ Long is one of the most famous touristic site in the world. Yes, most of you has heard about this place at least one time because this is one of the World’s Natural Heritage, and now, is on the top of nominating for the New Seven Natural Wonder of the World. We arrived at Halong in the mid-day, the weather is little cool with gentle breeze.

From Ha Long bay
From Ha Long bay
From Ha Long bay
From Ha Long bay
From Ha Long bay
From Ha Long bay
From Ha Long bay
From Ha Long bay
From Ha Long bay
From Tuần Châu – Hạ Long
From Ha Long bay
From Ha Long bay
From Tuần Châu – Hạ Long
From Tuần Châu – Hạ Long
From Tuần Châu – Hạ Long
From Tuần Châu – Hạ Long
From Tuần Châu – Hạ Long
From Tuần Châu – Hạ Long
From Tuần Châu – Hạ Long
From Ninh Bình – Viet Nam
From Ninh Bình – Viet Nam
From Ninh Bình – Viet Nam
From Ninh Bình – Viet Nam
From Ninh Bình – Viet Nam
From Ninh Bình – Viet Nam
From Ninh Bình – Viet Nam
From Ninh Bình – Viet Nam
From Ninh Bình – Viet Nam
From Ninh Bình – Viet Nam
From Ninh Bình – Viet Nam
From Ninh Bình – Viet Nam
From Ninh Bình – Viet Nam

Lần này là lần thứ hai mình được đến Hạ Long. Lần đầu cách đây lâu lắm rồi, từ hồi mình học cấp 2. Chẳng ấn tượng gì mấy.

Nên lần này được đến đây, rất háo hức.

Từ Sapa, về đến Hà Nội là 5h sáng, trong kế hoạch là 8h sáng lên xe đi Hạ Long luôn. Thế là cả đám quyết định ko về nhà nữa, ngồi tại Sinh cafe chờ xe luôn. Híc, cả ngày hôm qua ko tắm rửa, lê lết ở Lào Cai, rồi lên tàu về HN, hôm nay chuẩn bị một ngày ko tắm nữa.

Đã thế bụng đói, gọi điện về nhà nhờ dì Út mua đồ ăn, sáng sớm Tùng đem ra cho cả đám. Buồn cười nhất là Sinh cafe ở gần Hồ Gươm. Ngồi ở đó chật chội, cả đám kéo nhau ra Hồ Gươm lúc 5h sáng. Giờ đó, trời còn tối lắm, nhưng ra đến Hồ thì mọi người đã tập thể dục đông đảo ở đó.

Ngồi chán, mình với Sơn quyết định đi một vòng quanh Hồ. Hình như cũng gần, chắc khoảng 2km, đi tập thể dục và ngắm mọi người luôn. Thấy mình với Sơn đi về, mọi người cũng bắt chước đi theo. Thế là cả đám được 1 bữa tập thể dục.

Hạ Long cách Hà Nội khoảng 190km, đi mất hơn 3h, đến nơi khoảng hơn 11h. Đúng là đất mỏ, chỉ cần nhìn màu đất, nhà cửa nơi đây là biết, màu đen của than!

Xe chở đoàn đến tận bến tàu, lên tàu đi thăm vịnh luôn.

Tàu đi khá êm, đoàn được phục vụ ăn trưa trên tàu luôn, bữa ăn cũng bình thường, mình vừa ăn vừa ngắm cảnh luôn. Hạ Long đẹp thiệt, mình chỉ muốn thu vào tầm mắt tất cả những hình ảnh đẹp của thiên nhiên nơi đây.
Mình leo lên boong tàu, chụp hình nhiều lắm, trên đây cũng có nhiều người ngồi chụp hình. Nhưng, kĩ năng chụp hình chắc mình phải còn học hỏi nhiều, vì hình mình chụp ko được đẹp lắm. Tiếc thật, mình chỉ muốn đi lại tất cả những nơi mình đã đi qua ở đất nước này, nơi nào cũng đẹp, nơi nào mình cũng muốn ghi lại thật nhiều hình ảnh. Hứa nhé, sẽ quay lại Hạ Long đấy!

Theo mình đây là hình ảnh đẹp nhất mà mình thấy được. Những làng, những xóm, dù ở trên cạn hay ở trên biển đều đẹp. Ở đây, người ta nuôi cá bè. Mà ko chỉ cá, còn tôm cua, và nhiều con khác mà mình ko biết đó là con gì. :-( .

From Ninh Bình – Viet Nam

Sapa – Spring 09

Sáng nay, mới 4h đã bị gọi dậy. Hứa với một chị trong BV rằng khi chị sinh em bé mình sẽ đi cùng. Chị ấy sinh mổ, định sẵn ngày và giờ sinh. Nhưng ko phải 4h sáng như vầy, cái nì là chuyện ngoài ý muốn. Nhưng, hứa thì phải đi chớ sao.

Mình vào đến phòng mổ thì em bé vừa được lấy ra, thích thật 4,1kg, em bé thật dễ thương. Mình ở trong phòng mổ đến gần 6h, chờ chị ấy mổ xong luôn, may mà ở BVGĐ ít người, mình cứ lén chạy ra chạy vô, cứ như là trong phim trinh thám vậy, nghĩ cũng thú vị.

Cũng là ngành y như nhau, nhưng mỗi cái một khác. BS sản khoa có những giây phút thật hạnh phúc vì họ có thể mang đến hạnh phúc cho người khác, nhìn một đứa trẻ sinh ra, hồng hào, khỏe mạnh, cất tiếng khóc to, thật là hạnh phúc! Rồi nhìn người mẹ rơi nước mặt hay mỉm cười khi đưa tay đỡ lấy đứa con, người cha âu yếm hôn con, nhìn những người ông người bà chăm chút cho cháu của mình, thật là hạnh phúc! Và để có được niềm hạnh phúc ấy, người BS sản cũng góp phần. Mình thấy ganh tị quá đi!

Hiếm khi mình có được cảm giác hạnh phúc như thế trong công việc của mình. Có những BN từ ngày đầu vào BV mình gặp, đến bây giờ mình vẫn gặp, 3 năm hơn rồi đấy, và nhiều người đã thay đổi rất nhiều, họ gày hơn, yếu hơn, và cả tính cách họ cũng thay đổi, mất dần niềm tin và chua sót hơn. Mình cố gắng thông cảm, nhưng dường như mình cũng thay đổi, nản lòng, mất kiên nhẫn đi nhiều.

….

Từ ngày thi cử xong, mình cứ như ở trên mây, lơ lửng, ko muốn làm gì hết, cũng chưa có ý định gì rõ ràng cho công việc sắp tới. Đã thế còn mấy việc bị nhờ mà chưa làm nữa, cứ khất lần hoài, thiệt chán.

Mấy hôm nay mình đang tập làm vườn, hihi, công việc này cũng thú vị thiệt, chiều nào cũng lên q9 cuốc đất, nhổ cỏ, và trồng cây. Ngồi bới đống đất mà cứ thấy như mình đang chơi đồ hàng ngày xưa, đất đỏ, dẻo và sệt, mong rằng mấy cái cây mình trồng sẽ sống và lớn khỏe.

Đã trồng được mấy cái cây con trong vườn, trồng và hi vọng nó sẽ thành những cái cây thật lớn, cao cả chục mét và ra hoa thật nhiều, mặc dù bây giờ nó mới cao chừng nửa mét. Hic, ko biết mình có hão huyền quá ko!

….

Hừm, đã đến lúc phải xuống đất, phải có một kế hoạch cụ thể cho thời gian tới chứ, ko thể ở tình trạng này mãi được. Phải có những quyết định thôi!

Older Posts »