Slow Dance – Điệu nhảy chậm

Slow Dance

Điệu Nhảy Chậm

Thái Bá Tân dịch

Have you ever watched kids
On a merry-go-round?
Or listened to the rain
Slapping on the ground?

Cô chú từng thấy trẻ
Nô đùa chơi đu quay,
Hay nghe mưa thánh thót
Rơi trên từng lá cây?

Ever followed a butterfly’s erratic flight?
Or gazed at the sun into the fading night?

Từng thích thú chạy theo con bướm nhỏ
Hay trầm tư ngắm hoàng hôn rực đỏ?

You’d better slow down.
Don’t dance so fast.
Time is short.
The music won’t last.
Nhảy chậm thôi, nhảy chậm
Để lắng nghe mọi người,
Vì thời gian và nhạc
Không kéo dài suốt đời.
Do you run through each day
On the fly?
When you ask “How are you?”
Do you hear the reply?

Đã bao giờ vì vội,
Cô chú chào rất nhanh,
Vội đến mức không kịp
Nghe người khác chào mình?

When the day is done
Do you lie in your bed
With the next hundred chores
Running through your head?

Và tối lên giường ngủ,
Vì vội, ngủ rất mau.
Đã bao giờ ý nghĩ
Vương vấn mãi trong đầu?

You’d better slow down
Don’t dance so fast.
Time is short.
The music won’t last.

Tốt hơn nên nhảy chậm
Để lắng nghe mọi người,
Vì thời gian và nhạc
Không kéo dài suốt đời.

Ever told your child,
We’ll do it tomorrow?
And in your haste,
Not see his sorrow?

Đã bao giờ cô chú
Bảo con: Chờ ngày mai!
Và vì vội, không thấy
Con buồn khóc, thở dài?

Ever lost touch,
Let a good friendship die
Cause you never had time
To call and say “Hi”?

Hay đã từng để mất
Một tình bạn đẹp sao,
Chỉ vì cô chú bận
Không nói nổi tiếng “Chào!”?

You’d better slow down.
Don’t dance so fast.
Time is short.
The music won’t last.
Nhảy chậm thôi, nhảy chậm
Để lắng nghe mọi người,
Vì thời gian và nhạc
Không kéo dài suốt đời.

When you run so fast to get somewhere
You miss half the fun of getting there.
When you worry and hurry through your day,
It is like an unopened gift….
Thrown away.

Vì việc vội, lo kịp đi đâu đấy,
Đã là mất nửa niềm vui việc ấy.

Và một khi cứ lo, vội suốt ngày,
Thì cuộc đời ta để mất không hay

Life is not a race.
Do take it slower
Hear the music
Before the song is over.

Không phải đua tốc độ,
Đời – bản nhạc không dài.
Hãy lắng nghe chầm chậm,
Để không quên, sót ai.

Bài thơ này mình đã từng post trong blog cũ trước đây của mình. Bây giờ rất muốn đọc lại nên post lại ở đây. Đó là bài thơ của một cô gái trẻ bị ung thư ở Mỹ đã viết trước khi cô qua đời. Cuộc đời quả ngắn ngủi và cô ấy còn bao việc chưa làm được. Cô viết ra để nhắn nhủ mọi người hãy biết yêu từng giây phút bạn đang có, từng ngày bạn sống. Hãy tận hưởng niềm hạnh phúc của từng phút, từng giây bạn đang trải qua. Quả thật cuộc đời ngắn lắm, nhưng đừng vì thế mà vội vàng, đừng vì thế mà bỏ lỡ niềm vui được sống. Phải có lúc chậm lại, chậm lại trong cảm nhận, trong suy nghĩ, trong tâm hồn mình.

Mùa xuân đang đến, mùa yêu thương! Thương chúc bạn một mùa tràn ngập tình yêu thương, tràn ngập niềm hạnh phúc. Hãy tận hưởng cuộc sống đi nhé bạn yêu! [Image]

Bài thơ này còn một bản dịch nữa, theo mình là mộc mạc hơn, bình dị hơn, và mình thích hơn. Mình cảm thấy đọc bản dịch này mình thấy hiểu bài thơ hơn. Bản dịchnày mình thấy trên báo Khám Phá cách đây hơn 1 năm, không nhớ ai là người dịch.

NHẢY CHẬM

Bạn đã từng xem trẻ con
Trong một vòng ngựa gỗ?
Hoặc từng lắng nghe cơn mưa vỗ vào nền đất?

Từng theo sau một chuyến bay lang thang của chú bướm?
Hoặc nhìn đăm đắm mặt trời đi vào màn đêm mờ dần.

Bạn tốt hơn nên chậm lại.
Đừng nhảy quá nhanh.
Thời gian thì ngắn.
Nhạc sẽ không kéo dài.

Bạn có chạy như bay qua mỗi ngày?
Khi bạn hỏi: “Bạn khỏe không?”
Bạn có nghe lời đáp lại?
Khi một ngày đã xong!

Bạn có nằm trên giường mình
Với trăm công việc nhà kế tiếp
Chạy qua trong đầu bạn?

Bạn tốt hơn nên chậm lại.
Đừng nhảy quá nhanh.
Thời gian thì ngắn.
Nhạc sẽ không kéo dài.

Bạn có từng bảo con của bạn,
Chúng ta sẽ làm việc đó ngày mai?
Và trong sự vội vàng của bạn,
Bạn không thấy nỗi thất vọng của nó?

Bạn đã từng mất đi một quan hệ,
Để một tình bạn tốt tan rã
Khiến bạn chẳng bao giờ có thời gian
Để gọi và nói:” Xin chào”

Bạn tốt hơn nên chậm lại.
Đừng nhảy quá nhanh.
Thời gian thì ngắn.
Nhạc sẽ không kéo dài.

Khi bạn chạy quá nhanh đến một nơi nào
Bạn đã bỏ lỡ một nữa niềm vui của việc đến đó.

Khi bạn lo lắng và vội vả suốt ngày,
Điều đó giống như một món quà chưa được mở…
Đã bị ném đi xa.

Cuộc sống không là một cuộc đua.
Hãy làm nó chậm hơn
Hãy nghe nhạc
Trước khi bài hát kết thúc.

Advertisements

Life is fine – Langston Hughes

Life is Fine
Langston Hughes (1902-1967)

Đời vẫn đẹp sao
Phước Thảo lược dịch – 30/12/2007

I went down to the river,
I set down on the bank.
I tried to think but couldn’t,
So I jumped in and sank.

Anh đi về phía bờ sông
Anh đã ngồi ở đó

Anh cố nghĩ mà không thể

Và anh nhảy xuống.

I came up once and hollered!
I came up twice and cried!
If that water hadn’t a-been so cold
I might’ve sunk and died.

Anh vùng vẫy giữa dòng!
Anh la hét và khóc

Giá mà dòng nước không giá lạnh thế

Để anh có thể chìm xuống.

But it was
Cold in that water!

It was cold!

Nhưng dòng nước

Không như anh muốn!

Lạnh vô cùng!

I took the elevator
Sixteen floors above the ground.
I thought about my baby
And thought I would jump down.

Anh vào thang máy
Từ tầng mười sáu của tòa nhà

Anh nghĩ về em

Anh có thể nhảy xuống không?

I stood there and I hollered!
I stood there and I cried!
If it hadn’t a-been so high
I might’ve jumped and died.

Anh đứng trên đây
Anh la hét và khóc

Giá mà nơi đây không cao như thế

Để anh nhảy xuống và chết!

But it was
High up there!

It was high!

Nhưng nơi này

Nhà cao quá!

Cao vô cùng!

So since I’m still here livin’,
I guess I will live on.
I could’ve died for love–
But for livin’ I was born

Em ơi, anh vẫn sống
Và anh còn sống nữa

Anh có chết vì tình không?

Anh sinh ra để sống cơ mà!

Though you may hear me holler,

And you may see me cry
I’ll be dogged, sweet baby,
If you gonna see me die

Em có nghe tiếng anh kêu
Em có thấy anh đang khóc

Nhưng anh vẫn còn đây

Dù em nghĩ anh đã chết!

Life is fine!
Fine as wine!

Life is fine

Đời vẫn đẹp sao!

Như rượu nồng!

Đời vẫn đẹp sao!

Langston Hughes (1902-1967) — đại biểu quan trọng nhất của dòng thơ da đen Mỹ và là một trong những tên tuổi lớn nhất trong văn chương Hoa Kỳ thế kỷ 20. Ông là tác giả của nhiều tập thơ, tiểu thuyết, truyện ngắn, kịch và cả truyện viết cho thiếu nhi. Ông cũng là m
ột trong những người da đen đầu tiên đóng góp tiếng nói trên văn đàn ở đất nước này. Thơ ông viết nhiều về thân phận người da đen ở Mỹ, về những xung đột trong tầng lớp người da đen nghèo với xã hội Mỹ cũng như những ước mơ, khát vọng của họ.

Natasha St Pier

<embed src=”http://media.imeem.com/pl/mcUEPZgj19/aus=false/&#8221; type=”application/x-shockwave-flash” wmode=”transparent” allowscriptaccess=”none” width=”300″ height=”290″> <br />
Cái này tặng Nhớ Cà Phê Sài Gòn nè. Hi vọng bạn thích giọng ca của Natasha St Pier. Mà bạn biết cô ca sĩ này ko? Ở đó, hay nghe nhạc Pháp nữa, chắc phải biết chứ! Mình biết cô ca sĩ này được 1 năm, thỉnh thoảng nghe nhạc của cô ấy. Rất có phong cách. Một cô gái cùng tuổi với tụi mình, sinh ở Quebec Canada, nhưng thành công và nổi tiếng ở Pháp và châu Âu, hát cả tiếng Pháp tiếng Anh lẫn tiếng Tây Ban Nha. Một cô gái xinh đẹp, tài năng, thành công.

Bài hát đầu tiên Un ange frappe à ma porte mix rất lạ và hay, nghe thử nhé. Nhưng mình thích bài Vivre ou Suivre hơn, sôi nổi, cá tính, mạnh mẽ.

Francois Feldman

Sunday December 9, 2007 – 04:21pm (ICT)

Nhỏ Trang có thích nghe nhạc Pháp ko? Có thích nghe Francois Feldman ko?

Lên mạng search lại mấy bài hát của FF t đã từng nghe qua, post lên đây tặng riêng nhỏ Trang nè!


Trong list này nhỏ Tr thích nhất bài nào? T thích nhất bài Je te retrouverai. Bài hát như là cả trái tim khao khát yêu thương của FF. Vừa sôi nổi mà vừa chân thành. Si j”épuise le piano de musiques pour toi.
Còn gì lãng mạn hơn khi anh làm điều này cho cô gái, khi làm cạn kiệt dòng nhạc của chiếc piano, thì hẳn không ai nỡ từ chối anh. Với anh, em sẽ không còn phải đau khổ, dòng nước mắt trong vắt của em sẽ không chảy nữa, mà nếu có chảy thì hẳn đó là những giọt nước mắt hạnh phúc.

Bài Les Valses de Vienne cũng hay. Bài này t đã post ở dưới nhưng vì nhỏ Tr kêu là nghe cứ cà giựt nên t post lại trên đây, hi vọng nghe trôi chảy hơn. Bài Slave cũng hay nữa. Nói chung là tất cả các bài trong list này bài nào cũng hay . Nhạc của FF giai điệu t rất thích, cứ nhẹ nhàng, mà bay bổng sao ấy . Lời bài hát thì trình độ tiếng Pháp của t ko hiểu hết nhưng rất lãng mạn, nhiều ý thơ đúng ko?

Thông tin về FF t ko biết nhiều, Tr biết ko? Ở VN, nhạc của FF cũng ko phổ biến trừ bài Magic Boulevard nhiều người biết. Tìm trên net thì có thấy, nhưng tiếng Pháp đọc mệt quá nên thôi. Tr biết thì nói cho t nghe với nha.

HIV/AIDS

T bắt đầu làm quen với môi trường bệnh viện, tiếp xúc với bệnh nhân được khoảng 6 năm. Đó là từ cuối năm thứ 2 Đại học khi T bắt đầu đi thực tập ở BV. Và cũng từ lúc này, tiếp xúc với bn nhiễm HIV là chuyện ko thể tránh khỏi, và cũng vì thế mà T có nguy cơ cao phơi nhiễm với HIV/ AIDS, và thực sự là T đã bị phơi nhiễm với HIV.

Đó là từ cuối năm thứ 2 ĐH, trong những ngày đầu tiên thực tập BV. Hồi đó SV Y2 đi thực tập ở BV là thực tập chăm sóc bệnh nhân, làm công việc của điều dưỡng, y tá, đó là thay băng, tiêm, truyền dịch, nâng, đỡ bn. Lần đó ở BV Chợ Rẫy. Phòng cuối cùng tụi mình ko đi thực tập vì biết ở đó có 1 bn nhiễm HIV. Hồi đó HIV đối với T là một cái gì đáng sợ nhưng cũng gợi nhiều tò mò, cũng vì thế mà T vẫn vào phòng bệnh đó để “nhìn xem” HIV là như thế nào. Lúc T ở đó, người bệnh nhân ấy nhờ T rút kim truyền dịch cho ông, thực sự là e ngại, nhưng mình ko nỡ từ chối. Sau khi rút xong, cảm giác có cái gì bắn lên mặt, hình như bắn cả vào mắt. Vội chạy đi rửa mặt, rồi báo cho các anh chị ở khoa. T bị la một trận, nhưng sau đó mọi người hướng dẫn mình đi xét nghiệm máu, đồng thời liên hệ với BV Nhiệt Đới để xin thuốc uống. Gặp cô BS tư vấn cho mình, cô ấy cho mình một lô tờ bướm hướng dẫn cách phòng lây nhiễm cho người thân, rồi nói cho T nghe những tác dụng phụ của thuốc điều trị dự phòng. Nghe sợ quá, với lại biết tỉ lệ lây nhiễm ko cao nên mình quyết định ko uống, vì lúc đó gần thi rồi, uống thuốc sợ ko có sức học bài.
Thực ra lúc đó T ko sợ mấy, thậm chí còn nghĩ “tích cực” rằng, nếu có nhiễm thì mình cũng còn sống được 4-5 năm nữa, đủ để học xong Y, cũng đủ để mình nghiên cứu ra thuốc chữa HIV, cho mọi người và cho mình nữa. Ghê ko?
Hồi đó, đáng lẽ phải đi thử máu định kỳ 3 tháng, nhưng T sợ, ko dám kiểm tra, mãi 1 năm sau, khi đi hiến máu, T mới dám chắc là mình ko bị nhiễm sau lần phơi nhiễm đó.

*~*~*~*~*~

Năm Y3, bắt đầu thực tập chính thức. Lần này là ở BV Gia Định. Phòng bệnh mình được phân công có một bệnh nhân nam, còn rất nhỏ, T nhớ là khoảng 16 tuổi, có một cái bướu ác ở màng phổi. T nhớ đó là một em nhỏ khá ngoan, mặt mũi sáng sủa, nhưng đáng tiếc là kết quả thử máu cho thấy em ấy bị HIV. Ko thể quên được nỗi đau trên gương mặt của người mẹ khi BS trưởng khoa thông báo điều này cho bà, cũng như khuyên bà đưa con về vì con bà ko còn có thể cứu chữa nữa.
Thực ra, người BS làm công việc là cứu người, là giúp đỡ người bệnh, đó đáng lẽ là một công việc mang lại sức khỏe cho người bệnh mang lại niềm vui cho thân nhân người bệnh. Nhưng có những lúc thấy mình sao mà lạnh lùng, sao mà tàn nhẫn quá! Đó là những lúc phải dằn lòng lại, phải nén cả cảm xúc của mình trong những tình huống ko tránh khỏi đó.

*~*~*~*~*~

Năm Y5 thực tập ở BV Nhiệt Đới. Khoa đầu tiên tổ T được phân công là khoa Nhiễm E. Khoa này điều trị bệnh viêm gan siêu vi và HIV/ AIDS. Mình vẫn còn nhớ hồi đó khoa nhiễm E nằm ở khu cuối trong cùng của BV, ko khí ở đó cứ có cái gì buồn buồn. Nhưng sâu trong hơn, ở một khu còn vắng vẻ hơn là khu của bn nhiễm HIV. Mục tiêu thực tập ở khoa này là VGSV nên tụi mình đi ở khoa cả hơn tuần vẫn ko biết có 1 khu cho bn HIV như vậy, đến những hôm cuối cùng, mình mới được vài người bạn rủ vào trong đó.
Không khí ở nơi này khác hẳn, buồn, vắng và u ám hơn nhiều. T nhớ mỗi bn nằm trong một buồng riêng, buồng bệnh nhỏ xíu, có một cửa ra vào và 1 cửa sổ. T vẫn nhớ ở đó mấy đứa SV có gặp và nói chuyện với 1 bệnh nhân nam, còn trẻ hình như khoảng 29-30 tuổi, khuôn mặt sáng, dáng người cao. Đó là một bệnh nhân cởi mở và hiền lành, anh ấy có kể về hoàn cảnh vì sao anh bị nhiễm HIV cho mấy đứa SV tụi mình nghe. Chỉ duy nhất một lần lỡ dại qua đêm với gái mại dâm. Anh ấy còn kể về người bạn gái của mình, kể về gia đình và công việc của mình, kể về những ngày đầu biết tin mình bị nhiễm bệnh. Lúc ấy, cảm giác có một nỗi thương cảm xót xa gì đó dành cho anh, nhưng cũng mừng cho anh vì hiện tại anh có vẻ rất thanh thản để chờ đợi.
Còn nhớ khi một đứa bạn mình định khám anh, anh đã yêu cầu bạn ấy mang găng rồi hãy khám.

*~*~*~*~*~

Ở đây, T cũng gặp một bn nữ, khoảng 30 tuổi, chị ấy bị lây từ chồng mình. Đứa con gái của chị khoảng 5 tuổi cũng ko tránh được, và đã mất hơn 1 năm. Bây giờ chị nằm đó, gầy gò, toàn thân nhiều chỗ lở loét, tiêu chảy đã nhiều ngày, và một buổi sáng nghe tin chị đã mất khi đang ở trong nhà vệ sinh một mình.

*~*~*~*~*~

Còn nhiều bn HIV khác T đã gặp. Đa phần họ đều là những người đáng được thông cảm. Điều mình cảm thấy ở họ là họ luôn có một sự mặc cảm rất lớn, một sự ân hận sâu sắc. Người bệnh HIV họ cũng chỉ là một nạn nhân, đáng thương hơn đáng trách. T tin là nếu họ được đối xử bình đẳng thì họ cũng là những người tốt, có ý thức với bệnh của mình và ý thức tránh lây nhiễm cho người xung quanh. Lây nhiễm HIV cũng ko phải là chuyện dễ dàng nếu chỉ là những tiếp xúc thông thường. VGSV B còn dễ lây hơn HIV gấp hàng trăm lần, trong khi đó tỉ lệ nhiễm VGSV B ở cộng đồng khá cao, từ 10-15%.

Làm trong ngành này, T cũng là đối tượng nguy cơ cao bị lây nhiễm. Biết làm sao được khi đã chọn ngành này, nên T nghĩ, thái độ đúng đắn là ko né tránh mà hãy tự bảo vệ mình, với mỗi bệnh nhân cố gắng đảm bảo đúng kỹ thuật khi tiếp xúc thì nguy cơ sẽ giảm đi tối đa. Nhưng thiệt tình, mỗi lần xét nghiệm máu mình cũng run lắm. Có những lúc T không biết mình đã có nguy cơ phơi nhiễm lúc nào nữa. Điều này, ko chỉ mình mà T thấy nhiều BS khác cũng vậy.

Chú thích ảnh: Ribbon màu đỏ – biểu tượng của phong trào phòng chống HIV/AI
DS