Bỗng nhiên muốn khóc!

 

Có những lúc bỗng nhiên muốn khóc, không vì lí do gì, chỉ cảm thấy khóc sẽ làm ta nhẹ nhàng hơn, nhẹ nhàng hơn cho những gì bấy lâu chất chứa, đang dâng lên tràn đầy trong lòng.

Có khi giữa khuya, trong đêm trực, đi dưới sân bệnh viện im ắng, ngẩng lên nhìn bầu trời đầy sao, bỗng dưng thấy cay cay mũi, nước mắt muốn trào ra…

Có những đêm, nằm thao thức trong phòng trực, chờ nghe tiếng điện thoại, hay khi vừa leo lên giường sau khi chạy bệnh, bỗng thấy trên má ấm ấm dòng nước mắt…

Có khi, nhớ về một gương mặt, một nụ cười cũ, đôi khi chỉ trong giấc mơ thôi, bỗng thấy lòng trĩu lại, cảm giác bồi hồi, và thèm được bật thành tiếng khóc…

Có khi, cuối ngày, khi thành phố đã lên đèn, rảo bước trên đường, giữa dòng người đông đúc mà bỗng thấy mình đơn độc, trơ trọi…

Có khi, đứng trước đám sinh viên, đang giảng bài, bỗng thấy giọng nói nghẹn ngào vì hình như trong bài giảng, ta đã nhắc một kỉ niệm buồn nào đó, một kỉ niệm làm ta mãi ray rứt không nguôi….

Có khi một mảnh kí ức cũ ùa về, chuyện của những năm xưa cũ, chuyện của những ngày ta bé con con, ai đã vô tình hay hữu ý nhắc lại, lòng lại thấy rưng rưng….

Có khi là những băn khoăn hay chán nản trong công việc, có khi là những lo lắng cho bài vở, cho kì thi, có khi là nỗi thất vọng vì một ai đó, có khi lại là những niềm vui từ đồng nghiệp bạn bè, hay chỉ là sự hài lòng nho nhỏ về bài mình giảng ban sáng khi thấy đám sinh viên ngồi nghe chăm chú và háo hức.

Buồn, vui, và cả những cảm xúc không tên, như quyện lại và bỗng dưng ta thèm được khóc.

Những lúc như thế ta lại muốn được khóc thành tiếng, như trẻ thơ, lại muốn dòng nước mắt trôi thật tự do trên má mà không phải ngập ngừng nữa… Những lúc như thế lại muốn được ngồi một mình, muốn được nghe một bản nhạc cũ hay được lôi quyển truyện cũ đã từng làm ta khóc ra đọc lại, hay xem một bộ phim buồn, cảm xúc cộng gộp để ta có thể bật khóc thật tự do, không ai nghe, không ai thấy… Kể cũng lạ, khóc nhưng lòng lại thấy dâng lên niềm vui, một niềm khoái cảm nào đó…Khóc nhưng sau đó ta thấy nhẹ nhàng hơn, cái chất chứa mơ hồ trong ta cũng vơi đi. Khóc rồi thấy mừng vì ta vẫn còn khóc được. Khóc rồi sau đó ta thấy yêu cái cuộc đời này hơn, yêu những người thân quanh ta hơn, bỗng dưng muốn bù đắp thêm nữa cho những người ta thương yêu…

Advertisements

4 comments on “Bỗng nhiên muốn khóc!

  1. Hom nay moi that su la Thonau day sao. Tho nau lam Caphe ngac nhien vo cung. Nhung sao nhung nguoi sinh Con GA nay, hinh nhu luon co cung nhung tam trang buon buon cung mot luc hay sao ay. Nhung long tho nau chac se nhe nhang hon rat nhieu khi thonau da biet tim hieu chinh minh roi. Caphe se co gang. chuc thonau cuoi tuan “DUOC KHOC” nhe. Nhung nho wuay phim lai cho Caphe xem nhe. Bonne weekend

  2. có những khi muốn khóc như 1 đứa con nít….có ai đó dỗ dành….nín khóc rồi thôi…lại vô tư như trước, ko còn chuyện gì phiền muộn nữa…..càng lớn lại càng thấy chẳng bằng 1 đứa con nít….

  3. Đôi khi ta tự trách mình sao trái tim chẳng biết rung động, chẳng biết buồn vui, chẳng biết cảm nhận. Đôi khi lại thấy rằng có 1 trái tim quá nhạy cảm, đa cảm thật khó khăn, khổ sở. Thà cứ như cục đá, chai lỳ, vô cảm thì cuộc sống sẽ dễ dàng hơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s