Bỗng nhiên muốn khóc

Có những lúc bỗng nhiên muốn khóc, không vì lí do gì, chỉ cảm thấy khóc sẽ làm ta nhẹ nhàng hơn, nhẹ nhàng hơn cho những gì bấy lâu chất chứa, đang dâng lên tràn đầy trong lòng.

Có khi giữa khuya, trong đêm trực, đi dưới sân bệnh viện im ắng, ngẩng lên nhìn bầu trời đầy sao, bỗng dưng thấy cay cay mũi, nước mắt muốn trào ra…

Có những đêm, nằm thao thức trong phòng trực, chờ nghe tiếng điện thoại, hay khi vừa leo lên giường sau khi chạy bệnh, bỗng thấy trên má ấm ấm dòng nước mắt…

Có khi, nhớ về một gương mặt, một nụ cười cũ, đôi khi chỉ trong giấc mơ thôi, bỗng thấy lòng trĩu lại, cảm giác bồi hồi, và thèm được bật thành tiếng khóc…

Có khi, cuối ngày, khi thành phố đã lên đèn, rảo bước trên đường, giữa dòng người đông đúc mà bỗng thấy mình đơn độc, trơ trọi…

Có khi, đứng trước đám sinh viên, đang giảng bài, bỗng thấy giọng nói nghẹn ngào vì hình như trong bài giảng, ta đã nhắc một kỉ niệm buồn nào đó, một kỉ niệm làm ta mãi ray rứt không nguôi….

Có khi một mảnh kí ức cũ ùa về, chuyện của những năm xưa cũ, chuyện của những ngày ta bé con con, ai đã vô tình hay hữu ý nhắc lại, lòng lại thấy rưng rưng….

Có khi là những băn khoăn hay chán nản trong công việc, có khi là những lo lắng cho bài vở, cho kì thi, có khi là nỗi thất vọng vì một ai đó, có khi lại là những niềm vui từ đồng nghiệp bạn bè, hay chỉ là sự hài lòng nho nhỏ về bài mình giảng ban sáng khi thấy đám sinh viên ngồi nghe chăm chú và háo hức.

Buồn, vui, và cả những cảm xúc không tên, như quyện lại và bỗng dưng ta thèm được khóc.

Những lúc như thế ta lại muốn được khóc thành tiếng, như trẻ thơ, lại muốn dòng nước mắt trôi thật tự do trên má mà không phải ngập ngừng nữa… Những lúc như thế lại muốn được ngồi một mình, muốn được nghe một bản nhạc cũ hay được lôi quyển truyện cũ đã từng làm ta khóc ra đọc lại, hay xem một bộ phim buồn, cảm xúc cộng gộp để ta có thể bật khóc thật tự do, không ai nghe, không ai thấy… Kể cũng lạ, khóc nhưng lòng lại thấy dâng lên niềm vui, một niềm khoái cảm nào đó…Khóc nhưng sau đó ta thấy nhẹ nhàng hơn, cái chất chứa mơ hồ trong ta cũng vơi đi. Khóc rồi thấy mừng vì ta vẫn còn khóc được. Khóc rồi sau đó ta thấy yêu cái cuộc đời này hơn, yêu những người thân quanh ta hơn, bỗng dưng muốn bù đắp thêm nữa cho những người ta thương yêu…

Advertisements

9 comments on “Bỗng nhiên muốn khóc

  1. Khóc là xấu lắm đấy, là yếu đuối lắm. Tôi ơi, đừng khóc! Thất bại là mẹ thành công, sai rồi sẽ nhận ra thiếu sót của mình để cố gắng nhiều hơn.
    Nhưng…sao vẫn muốn khóc, khóc không cho ai thấy thì có yếu đuối không nhỉ? Tối nay sẽ lại cafe một mình, chọn 1 góc tối, ngồi ôm gối nhìn đường phố và…khóc 1 chút!

  2. Bạn Thảo, hì (cùng tên)

    Khóc có gì là xấu, khóc nhưng đâu có thể hiện sự yếu đuối của mình đâu. Khóc như một cách trút nỗi lòng thôi mà, sau khóc làm mình mạnh mẽ hơn thì cứ khóc đi nha bạn.

    Cuối tuần thật vui!

  3. Uh, mình sẽ khóc. Khóc xong để rồi cười, đừng gục ngã! Cuộc sống thật nhiều điều đáng để khóc, nhưng cũng lắm những niềm vui mà. Tôi ơi, hãy nhìn vào những điều tốt đẹp, hãy tự tìm ra những niềm vui dù là rất nhỏ. Ừ, sáng nay đi làm, thấy một người phụ nữ tàn tật ngồi xe máy chuyên dụng, trái ngược với thân hình tiều tuỵ của chị là một ánh mắt tự tin,lạc quan như để đáp trả lại ánh mắt thương hại của mọi người. Mình hạnh phúc thế này cơ mà, ít nhất cũng khoẻ mạnh, lành lặn hơn chị ấy.
    Mẹ sắp mổ, mình muốn chạy về bên mẹ, bỏ lại tất cả. Nhưng xa quá mẹ ơi!

  4. Bạn Thảo, muốn chia sẻ với bạn quá mà ko biết làm sao được. Gần đây mình cũng có nhiều chuyện buồn lắm, nhưng khi bình tâm lại mình vẫn thấy hài lòng với những gì cuộc sống mang lại. Một công việc ko mấy khi thấy lòng bình yên, một cuộc sống ko phẳng lặng, nhiều lúc mình tự trách mình sao lựa chọn thế, nhưng rồi cũng thấy bằng lòng, cái gì cũng có cái mất cái được mà… 🙂

    Chúc mẹ bạn mau khỏe nhé, chúc bạn vui.

  5. Cam on phuocthao nhieu!
    Co doi khi muon khoc lam ma nuoc mat nhu can kho, tam hon nhu chai san. Lai cung co luc khong muoc khoc ma nuoc mat cu roi. Minh ghet thay ban than yeu duoi lam, nhung luc nhu vay sao gian ban than minh wa!
    Cac ban oi! Neu gia su cac ban…yeu 1 nguoi dan ong co vo, cac ban co hay khoc khong?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s