Bố

Hôm nay phải xuống bếp một mình nấu bữa tối cho cả nhà. Lâu rồi mình mới phải cặm cụi dưới bếp cả buổi như thế. Trời nóng bức, mùi đồ ăn nồng nồng, cái chảo chiên cá, chiên thịt dầu mỡ bắn tung tóe. Lá lốt hôm nay vừa dòn vừa già, cuộn thịt bò cứ bị rách, bung ra, thật là bực mình. Mình phải đứng gói từng cuộn một bỏ vào chảo, lật từng cái cho đến khi lá lốt chín, dính bệt lại mới được. Đúng là thử thách lòng kiên nhẫn của mình. Chỉ mong làm nhanh cho xong để được thoát khỏi cái không khí đó, mà nhìn tô thịt, cứ đầy hoài ko thấy vơi đi. 

Nấu xong, chả thấy thèm ăn gì cả, nếm thử cũng thấy không ngon như mọi khi bố nấu. Lúc này, nghĩ vậy mới thấy tự dưng thương BỐ ghê. Hầu như chiều nào BỐ cũng nấu cơm cho cả nhà, mình cùng lắm chỉ loanh quanh phụ Bố thôi. Bố cũng không yên tâm giao cho con gái vì sợ nấu không ngon. Mà đúng là không ngon thiệt!

Bố là con trai cả trong nhà. Vậy mà Bố chỉ có hai đứa con gái, không có con trai để nối dõi gì cả. Lúc còn sống, Ông nội cũng buồn về chuyện này. Mẹ kể, hồi đó, trước khi lên tàu về lại ngoài Bắc, ông còn gọi Mẹ lại ở ngay cửa ga, dặn Mẹ cố đẻ thêm đứa nữa, một đứa con trai, còn hai đứa cháu gái nàyđể Ông nuôi cho. Tất nhiên, Bố mình nhất định không chịu. Bố bảo lúc sinh tụi mình ra đời, Bố đã vui biết mấy. Mẹ chỉ cho tụi mình bú, chứ chăm tụi mình là Bố làm cả, từ chuỵên tắm, chuyện ăn đến chuyện cho tụi mình ngủ. Thế nên, lớn lên hai đứa gắn bó với Bố lắm.

Từ ngày chuyển nhà về Sài Gòn, mẹ đi làm xa, hàng tuần chỉ về nhà có 3 buổi tối, hai chị em ở với Bố là chính. Bố thay Mẹ lo cơm nước cho hai đứa, dạy hai đứa học luôn. May mà hai chị em cũng “biết thân, biết phận”, nên cũng tự “dạy bảo lẫn nhau” được, tự dẫn nhau đi học, tự chỉ nhau học hành khi không có Bố. Ngay cả thời kì hai đứa ở giai đoạn “dở dở ương ương”, tức là “không còn là ngợm, nhưng cũng chưa thành người”, thì cũng có Bố để chia sẻ là chính. Cũng hay, người ta hay bảo Bố với Con gái có mối quan hệ đặc biệt, thì giữa tụi mình với Bố đúng như thế thật.

Lúc mình bệnh, nằm BV thì cũng Bố là người chăm mình, người đưa mình vào viện và cũng là người đón mình về. Rồi lúc mẹ ốm, thì nhà cũng chỉ có 3 bố con, tự xoay xở, lo cho mẹ và tự lo cho mình.

Bố nấu ăn ngon nhất nhà. Nhà Ông nội thật hay, Bố và các chú ai cũng nấu ăn ngon. Bữa cơm trong nhà, Bố là người lo chính, lúc nào Bố cũng lo hôm nay phải nấu món gì cho ngon, ngày mai lại phải đổi món khác cho ko chán. Mình mà làm thì Bố cứ phải đi lên đi xuống kiểm tra, chỉ lo bữa cơm không ngon miệng. Nhưng hôm nay bố mệt, nên mình phải tự đạo diễn một mình. Nấu một bữa ăn thiệt là cực, nhưng có vậy mới hiểu và thương Bố hơn.

Con gái lớn rồi, rồi dần dà sẽ không được sống cùng BỐ MẸ nữa. Chẳng biết lúc ấy ai sẽ lo cho Bố Mẹ đây. À, không đúng, phải lo không biết khi ấy, không có Bố Mẹ thì ai sẽ lo lắng cho mình đây?

Advertisements
By phuocthao Posted in Family

4 comments on “Bố

  1. Ê, còn thiếu nè. Bố còn nấu ăn cho mấy đứa bạn trời ơi đất hỡi của mày. Bố nuôi con D mấy ngày thi tốt nghiệp. Tao nhớ canh riêu, có trứng cá đầy trên mặt…

  2. Hi, nhỏ D nhớ ghê ta. Mà bạn của tao đâu có đứa nào “trời ơi đất hỡi” đâu ta. Hehe.
    Nhỏ C, bố nào mà chả thương con, nhất là con gái nữa chứ!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s