Entry for July 30, 2008

M.K, ông trời sao lắm lúc nhẫn tâm quá!

Đứa con 6 tuổi bị ung thư máu tiến triển, gần như nắm chắc cái chết trong tay. Ông bố mới hôm qua còn đưa con đi khám bệnh bình thường, hôm nay đã nằm trong BV Gia Định với cái chết ngay trước mặt, ung thư gan vỡ. Đứa con bơ vơ trong BV, ông bố cũng thế. Ngoài miền trung, bà mẹ trẻ với đứa con thứ hai vừa sinh 1 tháng. Nghịch cảnh còn hơn trong phim! Sự nương tựa là dựa vào những ông bố bà mẹ khác cũng đang nuôi con ốm cùng phòng. Bố đứa này nuôi bố đứa kia!

Chiều nay, con sẽ được đưa đi gặp bố – chắc là lần cuối cùng trong đời! Rồi bố sẽ được đưa về quê, BV người ta đã từ chối rồi! Buổi chiều nay, đến thăm ông bố ở BV Gia Định, ông vẫn tỉnh, vẫn đi lại được, ông nói chuyện vẫn bình thường và vẻ mặt có vẻ vẫn bình thản, nhưng ko hiểu ông có biết ông sẽ chết có thể trong vài ngày tới ko?

Bố sẽ không vào chăm con được nữa, những ngày cuối của con sẽ ko có bố, con sẽ hỏi, rồi mọi người sẽ giải thích ra sao cho con? Cô ruột con đã vào đây thay bố, sẽ bên con những ngày cuối cùng, chắc thế! Và có lẽ mọi người sẽ dấu con sự ra đi của bố mãi mãi. Mẹ con sẽ mất gần như cùng lúc 2 người, cả chồng cả con! Ai sẽ bên bà trong những ngày nhiều nước mắt sắp tới?

M.K, sao có những mảnh đời nhiều bất hạnh thế? Sao ông trời nhiều lúc thiếu công bằng thế?

Advertisements