Chiếc lá cuối cùng

Photo by Edgar Barany

Bài hát này mình nghe lần đầu tiên hình như cũng lâu rồi. Bây giờ nghĩ lại không nhớ nữa, hình như hồi cấp 3 hay hồi mới vào đại học gì đó. Hồi ấy nghe được trên đài thì phải, lúc ấy mình nhớ là chưa biết Internet là gì, cũng chẳng biết nghe đĩa CD, cùng lắm là nghe nhạc từ băng cassette hoặc xem từ video đã là sang lắm rồi. Nhớ là lần đầu nghe bài này, chẳng thấy nó hay gì cả, chỉ thấy nó buồn lắm vì lúc phát bài hát này, người dẫn chương trình có kể kèm theo một câu chuyện về người con mất mẹ, bài hát lúc ấy làm mình liên tưởng đến câu chuyện cùng tên Chiếc lá cuối cùng của O Henry.

Nhớ hồi ấy cũng không biết bài hát này của ai sáng tác, cũng không biết ai hát, cũng không nghe và nhớ được hết nội dung bài hát. Hồi ấy làm gì có chuyện lên Google gõ gõ mấy giây là ra đủ thông tin cần tìm. Nhớ hồi ấy mình còn phải gửi thư kèm phong bì cho Trí Quyền của chương trình ca nhạc quốc tế FM để xin lời bài hát nước ngoài mà.

Thế mà cũng gần chục năm rồi, thỉng thoảng cũng nghe lại bài này. Nhưng hồi ấy còn nhỏ, chưa hiểu chia ly là gì, mất mát là gì (mà giờ cũng chưa cảm nhận hết nữa :)). Chỉ cảm giác bài hát mang một mất mát nào đó, lớn lắm, một nỗi buồn nào đó khắc khoải lắm, một sự chia ly chừng như là mãi mãi giữa hai người yêu thương nhau.

Bẵng đi một thời gian, tháng 10 vừa rồi nghe lại bài này trong chương trình Thay lời muốn nói, lại đi cùng nó là một mất mát, người chị mất đi người em trai út. Lại một câu chuyện thật buồn, xúc động đến rơi nước mắt, làm người nghe lòng cũng rưng rưng, mắt cũng ngấn ngấn nước. Lên Google, tìm được lời và bản mp3. Đến bây giờ mới nghe và hiểu hết lời bài hát và mới biết đến nhạc sĩ Tuấn Khanh và biết đến dòng nhạc của ông.

Không hiểu sao bây giờ mình thấy bài hát rất hay. Nhưng nó vẫn vậy, vẫn buồn quá! Một nỗi buồn mênh mang, lẻ loi, nghe chông chênh sao ấy. Nhưng cũng là một nỗi buồn nhẹ nhàng, miên mang. Một nỗi đau dịu êm. Hẳn chàng trai yêu cô gái lắm, nhưng lòng còn ngần ngại, lời còn dè dặt chưa nói hết lòng mình. Lòng dậy sóng, “nhớ thương khôn nguôi”, mà vẫn “mím môi cười”. Lời hẹn ước của người ra đi cũng giản dị, nhẹ nhàng, khi “chỉ nghe em nói nhỏ trở về thôi”, nhưng để lại cho người ở lại một khoảng trống lạnh giá, với những kỷ niệm yêu thương, với lời yêu lần đầu khi “em thì thầm ngày đó thương anh”, với những ước mộng ngày ở bên nhau. Rượu uống vào tưởng ấm lòng, mà “uống say lòng càng giá”, tưởng quên mà càng nhớ, tưởng ngày đã xa mà vẫn “lòng mình về với dĩ vãng”.

Bài này có nhiều người hát, hôm trước nghe Thanh Long Bass hát trong Thay lời Muốn nói, lên mạng thấy bản của Bằng Kiều hát, rồi Tuấn Ngọc và Sĩ Phú. Mỗi người một vẻ, Thanh Long Bass có vẻ mộc mạc, giản dị, thô thô, sù sì, còn Bằng Kiều nghe khắc khoải, sâu lắng, trầm hơn. Mấy hôm nay thức học bài, nghe bài này trong đêm khuya, thấy là giờ mình mới “cảm” được nó. Ngày mai mình thi nữa, đang học bài nhưng nghe bài hát và bỗng muốn viết vài dòng về nó.

Chiếc lá cuối cùng – Tuấn Khanh – Bằng Kiều

Advertisements