Bệnh nhân “ngoan” nhất của tớ ;-)

Là bố tớ đấy . Rất ngoan nhá."Fighting agaisnt disease. Be brave deary!!! Im proud of you. Love you!

Từ ngày bố bệnh, bố chăm tập thể dục hơn. Bây giờ ngày nào, bố cũng đi bộ hai lần sáng chiều, mỗi lần cả tiếng đồng hồ. Bố cũng không uống rượu nữa, thậm chí cả bia cũng ko uống. Thỉnh thoảng nhà có các cô, các chú tới chơi, đông vui thế, mọi người uống rượu, rồi bia vui vẻ, bố cũng rất vui, nhưng nhất định ko uống. Thế là tớ lại động viên, bố cứ uống một li thôi, ko sao đâu. Mà tớ bảo gì bố tớ cũng nghe nhé, thỉnh thoảng ở nhà nói chuyện gì đó, bố lại nhắc Chị Phước bảo ko được làm thế này, mà phải làm thế kia, chị Phước bảo ăn cái này, không được ăn cái kia.

Từ ngày bố bệnh, bố rất chịu khó ăn uống, ăn rất đàng hoàng, tự giác và ăn rất nhiều nữa. Nhưng ko phải món nào cũng ăn đâu, bây giờ phải kiêng mỡ, dầu, kiêng ăn nhiều thịt đỏ, bố chịu khó ăn rau, ăn canh hơn. Chị em tớ cũng chịu nấu nướng đàng hoàng hơn, Đức cũng chịu khó mua đồ ăn sáng cho bố, thỉnh thoảng cũng vào bếp làm món này món kia. Bây giờ bữa nào cũng ít nhất 3 món nhé, mà tớ nấu ăn ngon hẳn ra đó. Hihi, cũng nhờ ăn theo chế độ với bố mà tớ dù phải dậy sớm hơn, đi làm xa hơn, tưởng cực hơn, nhưng tớ mập lên, hehe , xấu hổ quá.

Bố tuân thủ chế độ điều trị nghiêm lắm nha, khi nào phải thử máu, khi nào phải chụp hình phổi lại, bố nhớ và có khi còn nhắc tớ nữa. Nhiều người từ HN gọi điện vào, bảo bố phải thử thuốc này, thuốc kia, phải đi đến chỗ này chỗ kia, bố vẫn khăng khăng, bảo theo phác đồ của BV tớ, ko đi đâu cả. Ngay cả bây giờ có sang Singapore cũng ko bằng ở nhà. Ở nhà, có bác sĩ riêng (là tớ đấy ), đi lại thoải mái, tập thể dục đều đặn, bao người thân xung quanh thăm hỏi động viên. Singapore nào bằng.

Bố lạc quan lắm. Tớ chưa thấy người bệnh nào lạc quan như bố cả. Tớ phải khâm phục bố ở điều ấy, vì tớ biết cảm giác mang trong mình khối bướu mà ko lấy ra được sẽ kinh khủng lắm. Thế mà bố vượt qua được, vững vàng và quyết tâm chiến đấu với nó.

Đã qua nửa chặng đường điều trị rồi, mọi thứ đều ổn, tớ đang chờ và hi vọng, dù rằng tớ cũng biết phía trước sẽ là khó khăn.

Mưa Sài Gòn

Chiều ngồi trong HH, trời bỗng kéo mây đen, hơi gió nóng lùa vào, thế là ào, mưa rơi xuống bất chợt. Vậy mà chưa đầy 5 phút sau, trời lại quang như chưa từng có cơn mưa nào vừa đến, nắng lại ưng ửng lên, chỉ có điều là dịu hơn và làn gió lùa qua cửa sổ cũng mát hơn. Đúng là mưa miền nam, đến cũng nhanh, đi cũng nhanh, đường phố như vừa được tắm ào một cái. Chiều về, chạy xe trên đường, đường đông nhưng thấy dễ chịu, vì trời mát hơn và đỡ bụi hẳn.

Chập tối, đang ngồi rửa rau ngoài hiên sau, bỗng nghe gió lùa mạnh trên tàng cây, chạy rầm rầm trên mái tôn như muốn lật tung mái lên, rồi trời tối xầm. Ngẩng lên thấy như mưa đang chạy ào ào đến cùng cơn gió. Bố từ ngoài cổng chạy vào, lảo đảo vì gió mạnh. Vội vàng chạy vào nhà đóng cửa, gió mạnh, tạt mưa vào, ướt cả một khoảng phòng khách. Gió giữ rịt cửa sổ lại, ko để cho mình đóng cửa, người bị mưa hắt vào mặt, thấy rát cả mặt.

Ở nhà cũ, khi mưa có bao giờ phải chạy đi đóng cửa sổ đâu, vì nhà cũ có cửa sổ đâu mà đóng, nhà chung cư mà ;-). Nhà cũ, mỗi khi  mưa chỉ lo nước tràn vào nhà. Đường cao hơn nhà, mưa chỉ vừa ào xuống là nước dưới cống chực trào lên phải vội vàng khóa van ngay. Có những cơn mưa to, mưa tràn lên đường, thế là tràn vào nhà, lúc này cũng chỉ biết ngồi chờ mưa tạnh rồi tát nước thôi. Hic.

Bây giờ tạm chia tay nhà cũ rồi. Nhà cũ, ngôi nhà đã sống gần 20 năm, biết bao kỉ niệm, bây giờ để nó lại một mình, nghĩ cũng thương. Mấy hôm đầu, khi vừa dọn đi, có một cơn mưa to lắm, nhà cũ bị ngập hết, nhưng ko về dọn dẹp, tát nước được. Nhà phải ngâm mình trong nước cả tháng trời. Bây giờ nhà cũ mới được sửa lại, ít thôi, nhưng ko còn bị ngập nữa, cũng thấy nhẹ lòng. Thỉnh thoảng tạt ngang nhà, chỉ lấy một món đồ nào đó, rồi đi ngay, cũng chẳng thấy lưu luyến gì mấy, thấy cũng buồn buồn.

Nhà mới rộng hơn, thoáng hơn nhiều. Ở đây, xung quanh cũng ít nhà cao, lại có nhiều khoảng đồng rộng, thế nên gió có chỗ để tha hồ rượt đuổi nhau, gió giật mạnh hơn. Không như ở nhà cũ, nhà chen chúc nhà, gió cũng vì thế phải len lỏi giữa những khối nhà, chạy đâm vào những bức tường chắn, nên gió yếu đi nhiều. Mưa ở đây vì thế cảm thấy to hơn, mạnh hơn, gió giật ào ào, xô vào cửa giật cửa xầm xầm. Mưa đến ko phải lo nước ngập, chỉ lo đóng cửa, lo lùa gà vào chuồng, lo vác cái lồng của con gà chọi đem vào hiên ko thì nó chết rét ngoài mưa.

Bây giờ, mưa không còn giật nữa, đang rả rích ngoài kia, gió cũng lùa nhẹ nhàng. Mưa sẽ tưới tắm cho những cây bưởi, cây xoài, cây ổi ngoài vườn lên lá mới, cho cây ngọc lan, cây bò cạp mau ra hoa. Nếu mưa cứ rả rích thế, đêm ngủ, sẽ ko phải lo đóng cửa sổ, sẽ để cửa mở, để nghe tiếng mưa râm ran ngoài kia, nghe gió thì thầm ngoài hiên trong giấc ngủ (cái này bắt chước Một Mình của NS Thanh Tùng ;;)).

Love

Hoa bò cạp đỏ sau cơn mưa. Hoa cười kìa! 🙂

Leave out all the rest

When my time comes,
Forget the wrong that I’ve done
Help me leave behind some reasons to be missed
Don’t resent me,
And when you’re feeling empty
Keep me in your memory, leave out all the rest

Chiều cuối đông

Forgetting
all the hurt inside you’ve learned to hide so well
Pretending
someone else can come and save me from myself
I can’t be who you are …