Bệnh nhân “ngoan” nhất của tớ ;-)

Là bố tớ đấy . Rất ngoan nhá."Fighting agaisnt disease. Be brave deary!!! Im proud of you. Love you!

Từ ngày bố bệnh, bố chăm tập thể dục hơn. Bây giờ ngày nào, bố cũng đi bộ hai lần sáng chiều, mỗi lần cả tiếng đồng hồ. Bố cũng không uống rượu nữa, thậm chí cả bia cũng ko uống. Thỉnh thoảng nhà có các cô, các chú tới chơi, đông vui thế, mọi người uống rượu, rồi bia vui vẻ, bố cũng rất vui, nhưng nhất định ko uống. Thế là tớ lại động viên, bố cứ uống một li thôi, ko sao đâu. Mà tớ bảo gì bố tớ cũng nghe nhé, thỉnh thoảng ở nhà nói chuyện gì đó, bố lại nhắc Chị Phước bảo ko được làm thế này, mà phải làm thế kia, chị Phước bảo ăn cái này, không được ăn cái kia.

Từ ngày bố bệnh, bố rất chịu khó ăn uống, ăn rất đàng hoàng, tự giác và ăn rất nhiều nữa. Nhưng ko phải món nào cũng ăn đâu, bây giờ phải kiêng mỡ, dầu, kiêng ăn nhiều thịt đỏ, bố chịu khó ăn rau, ăn canh hơn. Chị em tớ cũng chịu nấu nướng đàng hoàng hơn, Đức cũng chịu khó mua đồ ăn sáng cho bố, thỉnh thoảng cũng vào bếp làm món này món kia. Bây giờ bữa nào cũng ít nhất 3 món nhé, mà tớ nấu ăn ngon hẳn ra đó. Hihi, cũng nhờ ăn theo chế độ với bố mà tớ dù phải dậy sớm hơn, đi làm xa hơn, tưởng cực hơn, nhưng tớ mập lên, hehe , xấu hổ quá.

Bố tuân thủ chế độ điều trị nghiêm lắm nha, khi nào phải thử máu, khi nào phải chụp hình phổi lại, bố nhớ và có khi còn nhắc tớ nữa. Nhiều người từ HN gọi điện vào, bảo bố phải thử thuốc này, thuốc kia, phải đi đến chỗ này chỗ kia, bố vẫn khăng khăng, bảo theo phác đồ của BV tớ, ko đi đâu cả. Ngay cả bây giờ có sang Singapore cũng ko bằng ở nhà. Ở nhà, có bác sĩ riêng (là tớ đấy ), đi lại thoải mái, tập thể dục đều đặn, bao người thân xung quanh thăm hỏi động viên. Singapore nào bằng.

Bố lạc quan lắm. Tớ chưa thấy người bệnh nào lạc quan như bố cả. Tớ phải khâm phục bố ở điều ấy, vì tớ biết cảm giác mang trong mình khối bướu mà ko lấy ra được sẽ kinh khủng lắm. Thế mà bố vượt qua được, vững vàng và quyết tâm chiến đấu với nó.

Đã qua nửa chặng đường điều trị rồi, mọi thứ đều ổn, tớ đang chờ và hi vọng, dù rằng tớ cũng biết phía trước sẽ là khó khăn.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s