My stuff

H2

Đôi lúc tự hỏi ko hiểu tại sao mình chọn công việc này. Cũng ko biết nữa. Mà nếu có chọn lại, mình cũng ko biết liệu mình có chọn nó nữa ko?

Từ lúc tốt nghiệp cấp 3, bước chân vào trường Y, chọn chuyên ngành, thi nội trú, rồi vào BV này, mọi thứ cứ như tự đến, cứ như được sắp xếp trước, mình cứ thế mà bước, hình như cũng chẳng chọn lựa gì.

Nghĩ lại, mình có tiếc vì những điều đã trải qua ko? Có lẽ là ko, một công việc buồn nhiều hơn vui, một công việc âm thầm ko dễ có được sự cảm thông, chia sẻ, một công việc luôn bị nhìn nhận dưới những chuẩn tắc nghiêm ngặt của đạo đức xã hội, nhưng những trải nghiệm mình đã có, những cảm xúc đã nếm qua, mình tin mình đã nếm nhiều dư vị cuộc sống, và với mình điều đó thật đáng trân quí.

Đôi lúc thật sự mệt mỏi, thật sự nản, cảm giác như mình đang làm việc giữa những ràng buộc vô lý, làm việc với những ranh giới mong manh giữa đúng và sai, giữa đen và trắng, giữa có trách nhiệm và vô trách nhiệm, giữa sống và chết. Nhưng mình vẫn cố gói ghém mọi chuyện, vẫn cố để mọi thứ trong “kiểm soát” của mình, và tiếp tục bước thôi!

Sometime I ask myself about my career. Why I chose medical doctor as my job? No idea ;). If I had another choice, would I have chosen it again? No idea too :). A stream of milestone, graduation from high school, entering Medical school, choosing my major, internship, and now working in this hospital….and what later? Everything seems spontaneous, and I only went step by step without any attention.

Now, do I have any regret for everything I have passed those time? Maybe NO. My occupation, more sadness, less fun. But with experiences I got from it, I think I really appreciate them, they mean a great deal to me.

Advertisements