Years go by

Time never waits anyone. I know. I’m still here, on my own road to make my life more meaningful.
….For my 27th birthday.

Years go by
Artist: Stratovarious

Look around do you see
So many things have changed
And you should know by now
I never meant to hurt you at all
All my life I have been an outcast
But now I’ve been reborn
And I see things so clear

Open your eyes and realize
Hard times are over if you want
Open your mind
Reach for the stars
Answer is there for us to find

Years go by
Never know when it’s too late
Years go by
Yourself you seal your fate
Don’t look the answer from horizon
It’s closer than you think
Years go by, oh how they go by
17vn Media :: Years go by - Stratovarius

Entry for July 26, 2008

Hôm qua nhỏ bạn thân dẫn mẹ nó đến tìm mình ở BV. Mẹ nó bị ung thư. Mẹ nó cũng ngang tuổi mẹ mình. Dáng người cũng như mẹ mình. Thoáng giật mình. Đúng là con người không thể thoát được cái vòng luân hồi “Sinh – lão – bệnh – tử”. Và nghĩ đến mẹ.

Tối qua, em Đức kể, hôm trước bất chợt bố bảo sao mà nhanh quá, bố chỉ còn sống được khoảng mươi năm nữa thôi. Nhanh thật, mươi năm trôi qua rất nhanh. Như mình đấy, mới ngày nào vào ĐH, bây giờ đã gần mười năm trôi qua. Bố năm nay đã 57 tuổi rồi. Chiều cũng nghe bố bảo chúng mày có làm gì thì làm nhanh nhanh lên, học hành, lập gia đình, con cái, … chứ bố chẳng còn sống bao lâu nữa để mà giúp. Ừ, từ ngày nhà mình xây nhà, mới chỉ 2 tuần, thấy bố sạm đi hẳn, gầy hơn, và hình như ưu tư hơn. Hầu như ngày nào cũng đi đi về về quãng đường gần 20 cây số.

Chiều qua, trên xe buýt, bắt gặp một người phụ nữ. Chắc khoảng 70 tuổi, nhưng mình thấy gọi đó là một bà cụ thì …. vì người này trông còn rất điệu đà, trang điểm kỹ, đeo nhiều trang sức. Chợt nghĩ, bà ấy là một người phụ nữ mà, chắc đã có một thời son sắc và giờ hẳn còn luyến tiếc tuổi xuân của mình lắm. Lại nghĩ về mình, rồi mình cũng sẽ già đi, tuổi trẻ cũng sẽ qua. Ko biết khi về già, mình sẽ cảm thấy ra sao?

Thời gian quả là không cản được. Mình sẽ được sống với bố mẹ bao lâu? Mươi năm nữa? Bấy lâu chỉ lo nghĩ cho những kế hoạch của riêng bản thân, có mấy khi nghĩ cho bố cho mẹ? Bấy lâu chỉ tính toán cho những dự định của mình, cho những chuyến đi, cho những nhu cầu cá nhân. Mà bây giờ giật mình, thời gian mình còn bên bố mẹ ko dài nữa.

Bố

Hôm nay phải xuống bếp một mình nấu bữa tối cho cả nhà. Lâu rồi mình mới phải cặm cụi dưới bếp cả buổi như thế. Trời nóng bức, mùi đồ ăn nồng nồng, cái chảo chiên cá, chiên thịt dầu mỡ bắn tung tóe. Lá lốt hôm nay vừa dòn vừa già, cuộn thịt bò cứ bị rách, bung ra, thật là bực mình. Mình phải đứng gói từng cuộn một bỏ vào chảo, lật từng cái cho đến khi lá lốt chín, dính bệt lại mới được. Đúng là thử thách lòng kiên nhẫn của mình. Chỉ mong làm nhanh cho xong để được thoát khỏi cái không khí đó, mà nhìn tô thịt, cứ đầy hoài ko thấy vơi đi. 

Nấu xong, chả thấy thèm ăn gì cả, nếm thử cũng thấy không ngon như mọi khi bố nấu. Lúc này, nghĩ vậy mới thấy tự dưng thương BỐ ghê. Hầu như chiều nào BỐ cũng nấu cơm cho cả nhà, mình cùng lắm chỉ loanh quanh phụ Bố thôi. Bố cũng không yên tâm giao cho con gái vì sợ nấu không ngon. Mà đúng là không ngon thiệt!

Bố là con trai cả trong nhà. Vậy mà Bố chỉ có hai đứa con gái, không có con trai để nối dõi gì cả. Lúc còn sống, Ông nội cũng buồn về chuyện này. Mẹ kể, hồi đó, trước khi lên tàu về lại ngoài Bắc, ông còn gọi Mẹ lại ở ngay cửa ga, dặn Mẹ cố đẻ thêm đứa nữa, một đứa con trai, còn hai đứa cháu gái nàyđể Ông nuôi cho. Tất nhiên, Bố mình nhất định không chịu. Bố bảo lúc sinh tụi mình ra đời, Bố đã vui biết mấy. Mẹ chỉ cho tụi mình bú, chứ chăm tụi mình là Bố làm cả, từ chuỵên tắm, chuyện ăn đến chuyện cho tụi mình ngủ. Thế nên, lớn lên hai đứa gắn bó với Bố lắm.

Từ ngày chuyển nhà về Sài Gòn, mẹ đi làm xa, hàng tuần chỉ về nhà có 3 buổi tối, hai chị em ở với Bố là chính. Bố thay Mẹ lo cơm nước cho hai đứa, dạy hai đứa học luôn. May mà hai chị em cũng “biết thân, biết phận”, nên cũng tự “dạy bảo lẫn nhau” được, tự dẫn nhau đi học, tự chỉ nhau học hành khi không có Bố. Ngay cả thời kì hai đứa ở giai đoạn “dở dở ương ương”, tức là “không còn là ngợm, nhưng cũng chưa thành người”, thì cũng có Bố để chia sẻ là chính. Cũng hay, người ta hay bảo Bố với Con gái có mối quan hệ đặc biệt, thì giữa tụi mình với Bố đúng như thế thật.

Lúc mình bệnh, nằm BV thì cũng Bố là người chăm mình, người đưa mình vào viện và cũng là người đón mình về. Rồi lúc mẹ ốm, thì nhà cũng chỉ có 3 bố con, tự xoay xở, lo cho mẹ và tự lo cho mình.

Bố nấu ăn ngon nhất nhà. Nhà Ông nội thật hay, Bố và các chú ai cũng nấu ăn ngon. Bữa cơm trong nhà, Bố là người lo chính, lúc nào Bố cũng lo hôm nay phải nấu món gì cho ngon, ngày mai lại phải đổi món khác cho ko chán. Mình mà làm thì Bố cứ phải đi lên đi xuống kiểm tra, chỉ lo bữa cơm không ngon miệng. Nhưng hôm nay bố mệt, nên mình phải tự đạo diễn một mình. Nấu một bữa ăn thiệt là cực, nhưng có vậy mới hiểu và thương Bố hơn.

Con gái lớn rồi, rồi dần dà sẽ không được sống cùng BỐ MẸ nữa. Chẳng biết lúc ấy ai sẽ lo cho Bố Mẹ đây. À, không đúng, phải lo không biết khi ấy, không có Bố Mẹ thì ai sẽ lo lắng cho mình đây?

By phuocthao Posted in Family