Vote for Hạ Long

Trên VTV đang có chương trình trực tiếp vận động bình chọn cho Hạ Long. Dường như chương trình được rất nhiều người Việt Nam hưởng ứng. Thấy ấm áp mà vui ghê. Mình đang online, ghé vào trên new7wonders.com cùng lúc với chương trình trực tiếp đang diễn ra. Ở bản đồ ghi nhận trực tiếp Live Voting Map thấy liên tục có người bình chọn mới từ Việt Nam, và đương nhiên trong số 7 lựa chọn của bất kì ai bình chọn từ VN đều có Hạ Long. Thấy vui quá, dễ thương quá! Với sự ủng hộ của mọi người như thế thì không nghi ngờ gì nữa, Hạ Long sẽ nằm trong danh sách 7 kì quan thiên nhiên mới của thế giới!

Hãy bình chọn cho Hạ Long nhé!!!

Agra – ấn tượng đầu tiên

Chuyến bay đến Ấn Độ mất gần 1 ngày. Từ TSN phải bay qua HongKong, quá cảnh ở đó khoảng 10h, rồi tụi mình mới bay qua được Delhi. Chuyến bay nào cũng làm mình nín thở cả, vì lần nào đi cũng nghe cơ trưởng thông báo máy bay đang bay qua vùng có bão. Hix. Đã vậy lần nào cũng bị delay mất hơn 1h, cứ báo là máy bay có trục trặc. Nên dù máy bay chưa cất cánh, chưa phải tắt điện thoại, nhưng mình cứ tắt phéng nó đi, ko thì mẹ lại gọi, lại hỏi sao còn nghe điện thoại, sao chưa đi, lại giải thích thì thể nào mẹ cũng lo um lên cho mà xem. ;;) Tốt nhất là để ko biết, ko biết thì khỏi lo.

Sân bay HongKong rộng ghê, hình như mình chưa đến cái sân bay nào rộng như cái này, phải có đến hơn 100 cái gate ra máy bay, mình muốn đi từ gate này sang gate khác cũng mất 30 – 45 ph.

Đến Delhi lúc khoảng 2h sáng, mệt, buồn ngủ và bơ phờ. Đã vậy, ko tìm được cái ghế nào đàng hoàng để ngả lưng một xíu. Tụi mình vật vờ tiếp tục đến gần 4h sáng thì quyết định kiếm taxi ra ga Delhi. Agra và Taj Mahal hấp dẫn đến nỗi, vừa đặt chân đến Ấn Độ là tụi mình quyết định phải đến Agra đầu tiên. Ôi, Taj (sao mình thích gọi Taj Mahal ngắn gọn là Taj thế ko biết, thấy nó thân mến, gần gũi làm sao), Taj là mục tiêu lớn nhất của chuyến đi này mà, nên phải đạt được mục tiêu này trước tiên, sống chết bằng mọi giá, rồi cái gì đến tính sau. Thế là trong lịch trình của mình Agra là điểm đến số 1.

Từ sân bay ra nhà ga khoảng 15km (hình như thế), tụi mình gọi prepaid taxi, mất 400 rupee (trên mạng bảo là 100 rupee 1 em, nhưng người ta đòi thêm vì là buổi khuya), mình thấy giá đó cũng ok lắm rùi, so với taxi VN thì còn rẻ hơn nhiều.

Nhà ga ở Delhi cũng như ở mình, cũng lộn xộn, nhốn nháo, cũng người đứng ngồi (và cả nằm cũng đầy rẫy, phải  n ói là ẹ hơn ở VN). Vé tàu mua ở cleartrip rất ok, khi nó gửi mail đến thông báo về chuyến tàu, mọi người nếu đã mua vé thì nhớ in cái vé ra, đến ga chỉ cần cầm theo 1 giấy tờ gì đó chứng tỏ đó là tên mình thì cứ việc lên tàu. Thực ra ở Ấn có hệ thống quản lý hành khách lên tàu. Ở trên tàu, khi đi soát vé, nhân viên cầm theo 1 danh sách trong đó có sơ đồ số ghế, ghế nào đã mua và hành khách đăng kí tên gì đã có sẵn trong đó. Do đó, mọi người hoàn toàn yên tâm khi mua vé online qua cleartrip nhé! Ah, có điều ngay tại ga vẫn có kẻ lừa đảo đó. Khi mình đến đó, có 1 tên Ấn, nó thấy tụi mình lớ ngớ, nó chạy ra, tỏ ra là tốt bụng nhiệt tình, tỏ ra là người nhà ga, nó bảo cái vé online này chưa đi được đâu, phải đi đổi vé bình thường ở cái trạm quỉ quái nào đó cách nhà ga mấy cây số gì đó. Rùi nó sẽ dẫn mình ra chỗ mấy tên taxi, bảo là phải đi taxi ra đó để đổi vé. May mà tụi mình cũng tỉnh táo (và cảnh giác nữa), đọc kĩ lại cái vé, vô hỏi lại mấy ông cảnh sát Ấn, an tâm là vé đó valid để lên tàu nhé!

Chỉ mất khoảng 3-4 h đến đến Agra, mình chọn mua vé ghế ngồi có nệm và khoang có máy lạnh, có phục vụ bữa ăn trên tàu nữa. Cũng an tâm.

Đến Agra khoảng gần trưa, mình được KS đón tại ga. Agra city đây rồi! Gọi là city nhưng khu dân cư mình ở thì ko giống city một tí nào. Mọi thứ ko như mình hình dung, ko có những cửa tiệm kính sáng loáng, ko building, ko nhà cao tầng, ko đường phố rộng thênh thang. Agra đón chào tụi mình với những con đường nhỏ, ngoằn ngoèo nhưng những ngỏ nhỏ ở làng quê VN, nhưng đông đúc người qua lại, buôn bán hơn. Nhà cửa nhỏ nhỏ, thấp thấp, lồi ra lõm vào, san sát nhau. Hostel mình ở cũng vậy, giống một căn nhà nhỏ nhỏ, xinh xinh, cũng có vườn nhỏ, có sân thượng. Cũng rất đáng yêu, và đặc biệt có Taj Mahal view, hihi!!!

Khu mình ở là khu có khá nhiều khách sạn nhỏ chung quanh. Đây cũng là khu mà Lonelyplanet khuyến cáo. KS mình ở cũng rất ok, làm ăn cũng đàng hoàng, người phục vụ cũng dễ thương. Chỉ có điều với mức giá khoảng 450 rupee/ phòng đôi 1 đêm (~ 10 đô) thì không thể đòi hỏi gì hơn một phòng nhỏ, 1 cái giường, 1 cái tủ nhỏ, 1 bàn, 1 ghế nhỏ, quạt trần và nhà tắm. Hết. Thời tiết mùa này khá nóng, nên thuê phòng kiểu này hơi cực 1 tí. Buổi tối dù phòng có cửa sổ mở ra ngoài hiên, nhưng mình và Thủy vẫn phải lôi tấm ga xuống sàn, trải để ngủ. Ở KS cũng có mấy đứa khách du lịch nước ngoài thuê, cũng kiểu đi bụi như tụi mình. Mình túm được mấy đứa Hàn và 1 thằng Tàu. Toàn mấy đứa dễ thương, rất friendly và hài hước.

Thực ra đến Agra vì sự quyến rũ của Taj, nhưng khi đến đây rùi, nơi đầu tiên mình đi thăm quan lại là Fatehpur Sikri. Đây là một kinh đô cũ của Ấn độ, mà có khi còn được gọi là tử thành, vì nơi này đã bị bỏ hoang từ gần 500 năm nay. Chưa có dịp tận mắt chứng kiến những công trình kiến trúc của Ấn độ, do đó khi đến đây, ấn tượng đầu tiên làm mình không khỏi ngỡ ngàng. Rất đẹp và rất tinh xảo.

india6

india7

india5

Sở dĩ nơi đây được gọi là tử thành, bởi thành phố này, dù còn có 1 tên gọi khác là Victory – chiến thắng, chỉ thực sự tồn tại trong thời gian ngắn ngủi, chỉ khoảng 14 năm rồi bị bỏ hoang. Thành phố được xây dựng để bày tỏ lòng biết ơn của Hoàng đế Akbar cho nhà tiên tri Shaikh Salim Chisti, người đã tiên đoán rằng nhà vua sẽ có con trai. Nhưng do không có đủ nguồn nước cung cấp nên thành phố đã nhanh chóng bị bỏ hoang. Chìm trong hoang phế trong gần 500 năm, mãi đến năm 1892 vùng đất này mới được các nhà khảo cổ tìm thấy. Cũng vì lí do xây dựng của thành phố mà đến tận ngày nay, vẫn còn nhiều người Ấn tìm đến đây, cột lên những ô cửa bằng đá những sợi chỉ màu với ước nguyện sớm có được 1 đứa con.

Xung quanh kinh thành, còn rất nhiều phế tích bị bỏ hoang. Mình đi thêm 1 đoạn về phía sau Fatehpur, có những công trình kiến trúc, mặc dù không còn nguyên vẹn nhưng vẫn đẹp rực rỡ. Trên nền đá sa thạch đỏ, những phế tích này cứ như những ngọn lửa ko bao giờ tắt. Đi đến đây mới cảm nhận được cái uy nghiêm của 1 cố cung xưa, nhưng cũng là cái lạnh lẽo của 1 tử thành.
india9
india10
india11
india16

Hãy chăm sóc mẹ *

* Mượn từ tựa quyển sách “Hãy chăm sóc mẹ” của tác giả Shin Kyung Sook (Hàn Quốc)

Đặt cái tựa thật là kêu và có vẻ giáo điều cho entry này nhỉ. Nhưng đó là tựa 1 quyển sách mình vừa đọc xong, đó là lời nhắc nhở nhưng cũng là lời trách móc dành cho mình.

Thực ra đó cũng là điều mà tác giả tự nhắc chính mình khi viết quyển sách trên. Đó còn như tiếng than đầy tiếc nuối và ân hận của những người con trong truyện.  Đáng tiếc là đến khi người mẹ đi lạc và hình như ko bao giờ quay trở lại nữa thì những đứa con của mẹ mới nhận ra điều này. Yêu thương ko bao giờ là đủ và cũng ko bao giờ là quá sớm. “Ôi yêu thương, chừng nào còn có thể yêu thương”. Lời đề từ đầy tha thiết, nhưng nhắc mình 1 điều tưởng rất đỗi bình thường vậy mà mình vẫn hay quên đi. Thường khi mất đi một điều gì đó, hay mất đi một ai đó mình mới nhận ra tình cảm mình đặt trong đó. Người mẹ trong câu chuyện hiện diện trong cuộc sống của người chồng và những đứa con như một điều bình thường, thậm chí hiển nhiên, hằng ngày bà ở bên cạnh chăm sóc cho chồng, bà lo lắng cho cuộc sống của từng đứa con sống xa nhà. Điều đó quen thuộc đến mức người chồng và những người con đôi khi quên đi sự có mặt của bà. Chỉ đến khi ko còn người mẹ nữa, họ mới giật mình nhận ra, bấy lâu nay những chuyện tưởng nhỏ nhặt bà làm cho chồng cho con mới to lớn và ý nghĩa như thế nào. Tự mỗi người lần tìm lại quá khứ khi còn người mẹ mới nhận ra những yêu thương chan chứa bà dành cho mình và cũng phát hiện ra có bao điều về bà mà ko ai biết, có bao điều ko ai nghĩ bà có thể làm mà chính bà đã làm với 1 sức mạnh đáng nể.

Giọng văn rất gần gũi, những lời nói, tâm sự trong truyện cũng rất chân tình nhưng nhẹ nhàng. Hình ảnh người mẹ trong truyện dù ở Hàn Quốc thì cũng như người mẹ ở bất cứ đâu, vì thế mình tìm thấy sự quen thuộc trong câu chuyện này.

Ừ, đã bao giờ mình nghĩ đến việc phải làm này chưa? Nhất là từ khi bố mất, mẹ lủi thủi một mình, chắc mẹ càng cần được chăm sóc nhiều hơn. Thế mà mình vẫn hay quên đi, vẫn hay để mẹ một mình, còn mình trốn lên phòng làm việc. Mẹ chắc ko cần gì nhiều, có khi chỉ cần mình xuống ngồi cùng coi TV, bổ cho mẹ quả táo, hay pha cho mẹ ấm trà, với mẹ có khi thế là đủ. Mẹ chắc ko cần gì nhiều, chỉ cần khi mẹ đau đầu mình ngồi cạnh bóp đầu cho mẹ, khi mẹ nhức chân mình biết tự đi mua cho mẹ miếng cao dán, có khi thế là đủ. Mình lúc nào cũng nghĩ thế, mẹ chắc ko cần gì nhiều! Thế mà những việc bình thường nhỏ nhặt đó mình có làm được đâu. Mình nhận ra dạo này mình vô tâm hơn, ích kỷ hơn với mẹ. Con cái thường thế phải ko? Mình đang cố sửa. Ở BV mình đang tập quan tâm hơn đến BN và gia đình họ, mình đang tập có thể ôm vai người bệnh khi họ đau khổ và khóc. Thế mà hôm nọ, khi mẹ nhắc đến bố, mẹ khóc mình lại ko ôm vai mẹ được. Sao thế nhỉ?

Tính ra mẹ còn sống được với mình bao nhiêu năm nữa, có khi chỉ 10 – 15 năm, có khi còn nhanh hơn. Đã biết bao nhiêu năm mẹ chăm sóc mình, mà mình chỉ còn từng đó thời gian để chăm sóc mẹ. Rồi sau này, những đứa con đi xa, thời gian với mẹ càng ít hơn, thế mà bây giờ mình ko biết quý thời gian còn được ở bên mẹ, được chăm sóc mẹ. Cố gắng đừng để phải tiếc nuối điều gì. Đừng để tiếc nuối mà phải lần tìm lại quá khứ như những người con trong “Hãy chăm sóc mẹ”, để cuối cùng người con phải thốt ra “Hãy chăm sóc mẹ” như một điều bình thường, hiển nhiên nhưng đã bị quên đi.

7-8-2011

Mình vẫn còn hình dung ra được ánh mắt và cái nắm tay của cô H. Dường như  cô ấy muốn chào mình lần cuối cùng, dường như cô ấy đoán rằng thứ hai tới cô ấy sẽ ko còn ở đó. Cái nắm tay như muốn níu lại, ánh mắt nhìn đầy trìu mến. Mình chỉ hứa, cô H yên tâm nhé, thứ hai cháu và mọi người lại đến thăm cô. Một lời hẹn, ko biết có giữ được ko. Mình rất cảm mến người phụ nữ này. Người phụ nữ vững vàng, mạnh mẽ.

Hôm trước cô hỏi mình, có phải cô chỉ còn vài ngày nữa phải ko? Mình hỏi lại, tại sao cô hỏi thế? BS Colin bảo với cô thế. – Thế cô cảm thấy thế nào khi nghe điều này? – Thảo nhìn mặt cô đi, Thảo có thấy gì ko? Mình chỉ biết nắm vai cô và bảo Cháu hiểu rồi. Đúng thế, gần như ko có điều gì thay đổi trên gương mặt cô cả. Vẫn thế, với nhiệt tình với từng giờ phút còn lại, cô vẫn có thể nói về công việc cô đã làm, về sự tâm huyết với nghề giáo, về cả những trăn trở trong công việc của cô.

Hai tuần nay đi theo lớp. Mình chạy liên tục. Sáng chạy, chiều cũng chạy. Có buổi sáng, chưa ăn gì, điều dưỡng sắp cho mình một chồng hồ sơ, mình muốn phát cáu lên với điều dưỡng khi nhờ mình khám cho bs L, bs H, bs K…Vẫn chỉ là muốn thôi, may quá! Và có lúc mình chực chảy nước mắt, cũng chỉ là chực thôi, vẫn còn may! Mình mệt quá! Buổi sáng, mời bn và gia đình lên nói chuyện, để thông báo rằng chúng tôi ko điều trị được bệnh cho bác, cho ông. Bn buồn, bn nổi giận, gia đình thất vọng, mình cũng ko biết làm sao, cảm xúc đó cũng lan sang mình, mình cũng buồn và giận dữ lắm. Nhưng cũng chỉ là trong lòng thôi, càng thêm nặng!

Trước khóa học, mình có nói chuyện với anh Nh. Lại anh Nh và mình, tụi mình ko làm, ko học thì ko có ai khác làm, ko có ai học. Hôm đó rất mệt, nghĩ đến khóa học tới, lại xoay mình vòng vòng, mình chảy nước mắt. Hai đứa động viên qua lại, mà thực ra anh Nh động viên mình, chứ mình chẳng có động lực nào. Lại phải cố. Làm thêm về CSGN mình cực hơn nhiều, phải nỗ lực thời gian và sức lực hơn, nhưng mình vẫn nghĩ mình được lại nhiều thứ. Nếu chỉ làm ở X3, có khi nào mình có dịp ngồi và nói với bn về gia đình về công việc của họ (và của mình nữa), có khi nào mình được nói và chia sẻ với họ về những lo lắng, sợ hãi, nỗi buồn đau, về cái chết phía trước, có khi nào mình hiểu được họ đối diện với bệnh tật và cái chết ra sao. Cũng sẽ chẳng bao giờ mình được trải qua cùng bn những cảm xúc khác nhau khi thời gian của họ đang thu ngắn lại. Mỗi người một cách, trải qua những phút đó với họ, đôi lúc cảm giác nắm bắt được 1 xíu nào đó con người của họ, thật quí giá và rất nhiều cảm xúc!

Cũng may mình có khoa CSGN để mình có những lúc điều chỉnh cảm xúc. Ở X3 có lúc mình cáu kỉnh với bn, xuống đây mình gần như ko thể làm thế. Làm ở hai khoa, mỗi nơi, mình vẫn còn cách nhìn nhận, xử trí khác nhau. SAo thế nhỉ? Mình vẫn chỉ là mình thôi mà, sao mình chưa tìm được cách chung và đúng nhất cho mọi tình huống.

Hoa chanh dây

Chiang Mai – Thailand 2011

Chuyến bay buổi sáng, đi chưa đầy 2h là đến Bangkok, rồi mình phải đón máy bay một lần nữa mới tới được Chiangmai. 2h chiều, thời tiết Chiangmai có vẻ dễ chịu hơn thành phố HCM một chút. Một chút thôi, cũng hơi nóng đó. Thế mà lúc đầu mình cứ tưởng như Đà Lạt, lành lạnh cơ, làm mình chuẩn bị thêm 1 cái áo khoác, nặng vali.
Chiangmai là một thành phố vùng núi, rộng, ko đông dân lắm, và sạch. Khách sạn mình ở là KS Lotus khá lớn, phòng cũng tiện nghi và hình như ko rẻ. Khách sạn nằm trong 1 cụm gồm khách sạn và trung tâm thương mại, mình chỉ cần bước chân xuống dưới đất là đi đến trung tâm thương mại rùi (và kết quả là mình cùng chị Xuân hầu như tối nào cũng lượn sang đây), chỉ có điều đáng tiếc là trung tâm thương mại ở đây đóng cửa sớm quá, gần 9h tối là thấy mọi người dọn hàng, chuẩn bị ra về rùi, trong khi thường giờ đó tụi mình mới ăn uống, tắm rửa xong.

Lotus Hotel

Chị Xuân ở sảnh chính KS

Sáng hôm sau đến BV Suan Dok (Maharaj Hospital). BV khá lớn, ngày đầu tiên bỏ mình ở đây, chắc chắn mình sẽ lạc. Trong khuôn viên này còn có trường học, ngân hàng… Mình sẽ đến học ở khoa Ung thư của BV, các nhân viên ở đây rất dễ thương, dù khá bận rộn nhưng mọi người nhiệt tình và trách nhiệm. Lúc chia tay mình cứ tiếc mãi là ko mua được quà gì từ VN sang đây tặng mọi người.

Người Chianga Mai nói chuyện rất nhẹ nhàng, khi mình hỏi mọi người ở đây, họ bảo đúng thế, lên Bangkok sẽ ko thấy nhẹ nhàng như vậy đâu. Người Chiang Mai cũng khá xinh đẹp và cao ráo. Một điều thú vị là ở Thái có rất nhiều người chuyển giới và thường rất thành công, trông họ như những cô gái thực sự và xinh xắn nữa thế nhưng để phát hiện ra cũng ko khó lắm. Hì, nhìn riết mình thấy mình cũng có nhiều kinh nghiệm rùi

Lotus hotel
Chiang Mai nhìn từ phòng mình trong KS

Đi lại ở Chiang Mai tiện nhất có lẽ là Red Taxi. Gọi là Taxi nhưng ko giống taxi ở mình lắm, giống giống xe bus Daisu của mình, nhưng đẹp là chạy nhanh hơn. Xe tuktuk cũng là một phương tiện thú vị nhưng giá mắc hơn và ngồi dc ít người hơn, tụi mình đi có 4 người, thì 1 người phải lên ngồi cạnh bác tài rùi, mà cũng ko rộng rãi gì. Ở Chiang Mai cũng ko nhiều chỗ chơi lắm, mình nghĩ thế. Ko thấy những trung tâm mua sắm hay giải trí sầm uất. Muốn đi phải ra xa xa thành phố một chút.

Điểm đi xa đầu tiên tụi mình chọn là đến vườn hoa (Royal Flora). Thực ra là một công viên đang còn xây dở dang, nhưng thiết kế khá đẹp và có nhiều hoa. Một kinh nghiệm khi đi chơi ở Thái dành cho người VN mình đó là vì mình trông rất giống người Thái nên khi đến một khu vui chơi nào đó, nếu mua vé thì cứ yên lặng, đừng nói gì cả, chỉ ra dấu thôi. Mình sẽ mua được vé dành cho người Thái, ko phải mua vé dành cho người nước ngoài, và thường rẻ hơn rất nhiều. Tụi mình cũng áp dụng kinh nghiệm này và thấy thường hiệu quả. Khi đến Royal Flora, mình cũng làm thế, im lặng và mua vé, hì, im lặng đi qua cổng luôn.

Vườn hoa vắng lắm, ít khách đến, hình như chỉ có mấy tụi mình và vài người khách nữa. Vậy lại hay, chụp hình thoải mái… 🙂
royal flora 6

Trong Royal Flora

Nhớ

Tháng Tư âm lịch này là tròn 1 năm từ ngày bố mất. Một năm, không phải là dài nhưng cũng đủ để cho em và con thấm thía nỗi lòng của người con mồ côi.

Kí ức chỉ cho con nhớ lại rõ rệt những ngày con 6-7 tuổi, ngày đầu vào nam với bố. Bố Nam mẹ Bắc. Hai đứa trước đây sống với mẹ khi bố vào nam công tác, giờ lại làm quen với chuyện ở với bố khi mẹ phải ra Bắc làm việc. Nhớ lắm những hôm khuya thức giấc khóc ko đòi mẹ mà gọi bố, bố lại đi coi đá banh khuya rùi.

Rồi mẹ cũng vào Nam, rồi cả nhà mình đoàn tụ, nhưng cũng không lâu sau đó, nhà mình chuyển về Sài Gòn. Lúc đó con đã lên lớp 3, hình như cũng lớn lắm rùi :), và được giao nhiệm vụ trông em nè. Bố mẹ vẫn còn làm xa, tụi con ở nhà với ông. Năm sau, ông về quê, bố về SG làm, chỉ còn mình mẹ là vẫn làm ở TA, thế là em và con lại sống cùng bố suốt, mẹ tuần về 3 buổi tối nhỉ. Nhưng nhà mình vẫn vui và rất hạnh phúc. Con nghĩ tụi con cũng ngoan lắm, tự lo được cho mình từ hồi còn nhỏ.

Nhớ cái sinh nhật 10 tuổi của con, tận 12h đêm bố và mẹ mới về đến nhà vì đi mua quà cho con. Ôi, cái TV rất to, rất đẹp, và rất… mắc nữa chứ. Thật là sung sướng.

Nhớ cả những lần bố đi nhậu về khuya, hai chị em ăn cơm rùi mà chờ hoài vẫn chưa thấy bố về, thương và lo lắm, có khi em và con khóa cửa nhà, dắt nhau ra đầu ngõ đứng ngóng bố, chỉ cần thấp thoáng thấy cái dáng bố đi xe về là vừa mừng, vừa giận. Tiếc là hồi đó con còn ngu quá, ngay cả việc lấy khăn ấm lau mặt cho bố, pha cho bố ly nước chanh ấm cũng ko biết làm. Chỉ biết canh bố ngủ ra sao, có lạnh ko, rùi mắc mùng kéo chăn cho bố thôi.

Nhớ tất cả những lần con đi thi đều được bố đưa đi, từ cấp 1-2-3 đến đại học, cả thi lớp chuyên chọn, học sinh giỏi gì đó nữa. Em thì ko được thế nhỉ? CÒn nhớ, hồi thi đại học xong, con sung sướng, ở nhà ngủ và chơi. Hôm có kết quả, ko biết bố nghe ở đâu báo, biết trường Y có kết quả rùi, thế là bố chạy qua ngay, coi xong, gọi điện ngay cho con ở nhà. Hì, mà lúc đó con còn chưa ngủ dậy (ngủ khiếp thế đấy!), rùi tối đó bố về chở cả hai chị em ra trường coi lại kết quả lần nữa. Chắc đó là điều con làm cho bố hạnh phúc nhất bố nhỉ.

Bố luôn ở bên cạnh con những thời điểm quan trọng ghi dấu sự trưởng thành của con, tiếc là bố ko chờ con được lâu hơn, chờ con lớn hơn nữa. Bạn con ví von, như vòng tay của con người, có bao giờ vòng tay ấy tự ôm được bản thân mình đâu, nhưng nó lại vòng tay ôm được người khác. Vậy sao con ko ôm được bố nhỉ, sao con ko níu bố lại được?

Con tự trách mình, nhưng con nghĩ nếu vậy chắc bố ko vui đâu. Nên giờ con ko tự trách mình nữa, từ bây giờ con sẽ cố gắng để vòng tay níu những người khác nhỉ.