Vote for Hạ Long

Trên VTV đang có chương trình trực tiếp vận động bình chọn cho Hạ Long. Dường như chương trình được rất nhiều người Việt Nam hưởng ứng. Thấy ấm áp mà vui ghê. Mình đang online, ghé vào trên new7wonders.com cùng lúc với chương trình trực tiếp đang diễn ra. Ở bản đồ ghi nhận trực tiếp Live Voting Map thấy liên tục có người bình chọn mới từ Việt Nam, và đương nhiên trong số 7 lựa chọn của bất kì ai bình chọn từ VN đều có Hạ Long. Thấy vui quá, dễ thương quá! Với sự ủng hộ của mọi người như thế thì không nghi ngờ gì nữa, Hạ Long sẽ nằm trong danh sách 7 kì quan thiên nhiên mới của thế giới!

Hãy bình chọn cho Hạ Long nhé!!!

Advertisements

Kiên Giang 1-2010

Ban đầu tưởng đi Cần Thơ – tối ngày thứ sáu, Trang báo lại mới biết đi Kiên Giang. Nếu biết sớm đi Kiên Giang chắc mình ko đi, vì xa quá, mà đi có hai ngày thứ 7 – CN thì sẽ mệt lắm. Nhưng ko hồi được nữa, phải đi thôi.

Cũng may, về miền tây bây giờ nhiều đường mới mở, đi Kiên Giang mất hơn 300km, khoảng 7 tiếng đồng hồ. Khoảng 2h tới nơi, đó là nhà thờ Tân Bình, giáo xứ Tràm Chẹt, Bàn Tân Định, Giồng Riềng, KG.

Ăn cơm ào một cái là khám bệnh liền, gần 400 bệnh, chập tối thì xong. Chiều về, tắm rửa, ăn cơm, rồi cà phê, đánh bài, đến khuya ngủ. Muỗi nhiều kinh khủng, vừa ăn, vừa đập muỗi, vừa cà phê vừa đập muỗi, vừa đánh bài cũng vừa đập muỗi… Muỗi nhiều, đến độ ở đây người ta phải mắc mùng cho chó, cho trâu bò, heo…

Sáng CN, khám tiếp, cũng gần 400, lần này khám ở xã khác (xã Bàn Thạch), phải đi tắc ráng trên kênh khoảng 5km, gần 45 phút. Đi tắc ráng, vui nhưng hồi hộp quá, lại ê mông nữa… Cái tắc ráng nhỏ chút xíu, hơn 20 người ngồi trên mà trong dạ phập phồng lo lắng, chỉ nghiêng qua nghiêng lại là nó lật như chơi..
Người dân ở đây có nhiều người Khơ Me, rất hiền và dễ thương. Người nghèo nhiều, nông dân toàn đi làm mướn, mà nông dân đi làm mướn thì chẳng đủ sống nữa là làm giàu.

Nói chung là khám liên tục, chẳng “sáng tác” được gì hihi, cũng chẳng đi đâu chơi được.  Trưa, khám xong, ăn rồi lên xe về lại SG. Bác tài lái xe ghê quá, lập kỉ lục, chạy chưa tới 6h đã về đến SG, mà đường đông nữa nhá. Đi xe mà chóng mặt với bác tài…

Kiên Giang 1/2010

Hình này chụp ở chùa Khơ Me gần chỗ khám bệnh, tranh thủ sau khi khám xong, các thầy chùa rất dễ thương, hiền, và nhiệt tình nữa. Trưa chùa đang sửa, nhưng vẫn mở chính tòa cho mọi người vào xem…

Kiên Giang 1/2010

Trâu mà đi ghe

Kiên Giang 1/2010

Kiên Giang 1/2010

Chùa Khơ Me

Kiên Giang 1/2010

Khám bệnh

Sapa – Spring 09

From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Sa Pa – 2009
From Flower

Rainy evening in Sỏi Đá coffee bar

In Soi Đá Coffee Bar with my first basic lesson in photograpy

Cơn mưa chiều… – Rainy in the evening

Picture 147

Picture 141

Sau cơn mưa rào trái mùa – Afte the sudden rain

Picture 151

Còn đây Sỏi Đá – Sỏi Dá coffee bar

Bạc hà sữa

Đèn chiều

Chiều

Sỏi đá rêu phong, sỏi đá không quên chân người…

Sỏi đá

Miền tây mùa lũ

Cuối tuần rồi đã nghĩ nhất định phải đi chơi. Ko làm ăn gì nữa. Nhưng dù sao vẫn thấy áy náy lắm. Hôm thứ Sáu anh Linh bảo mình chắc giờ mình đang tập trung và tăng tốc lắm. E hèm, thực ra mình còn đang đủng đỉnh, ham chơi lắm. Kể ra cũng thấy lo lo, cuối tháng 12 nghe nói phải xong. Nhưng kệ, chuyến này đi xong rồi về tu đến Tết luôn. Nói vậy chứ, cũng thấy có chút tội lỗi, nên hôm sắp hành lý, mình cố chèn theo quyển sách, biết là sẽ chẳng đụng tới, nhưng làm vậy cho nó yên tâm.

Tam Nông cách TPHCM hơn 200 cây số, đi từ 8h tối thứ Sáu, thì khoảng 12h hơn tới nơi. Bạn Ca của Dương đã đợi sẵn ở trạm xe, cả đám quyết định đi bộ về nhà, vừa đi vừa ngắm trăng luôn. Dù trăng ko còn tròn, nhưng đã lâu ko có dịp nhìn thấy trăng ở Sài Gòn rồi.

Sáng dậy, bố Ca tìm được chiếc tắc ráng (nghĩa là cái xuồng thì phải, từ này mới học được từ chuyến đi này), rồi kêu thêm mấy chú bác là bạn (chắc bạn nhậu ) đi cùng. Vậy là lên đường đi coi lũ.

Tam Nông _ Đồng Tháp 9/08

Người dân ở đây một năm có hai mùa lúa, từ khoảng tháng 9 – 10, nước về, ko trồng lúa được. Thế là có một mùa nông nhàn, người dân quay sang làm một số công việc khác. Những cánh đồng lúa bây giờ chỉ là biển nước. Một số gia đình lợi dụng ruộng nước để nuôi tôm. Nhà chị Hạnh cũng vậy. Mùa nước nổi cả nhà dọn vào ruộng tôm ở, một căn chòi nhỏ, “mỏng manh” dựng tạm, vừa ở vừa trông ruộng tôm luôn.

Đó là một gia đình mến khách và nhiệt tình. Chị rất hiền, chu đáo luộc cua và tôm cho khách, anh thì đi vào đi ra xem có đủ đồ ăn cho mọi người ko. Cả đứa con trai nhỏ cũng sống ở đây, cậu bé mới một tuổi, khỏe mạnh, khuôn mặt khôi ngô, dạn dĩ (mong cho em lớn lên sẽ có một cuộc sống tốt đẹp). Người lớn ngồi trên bờ (đê) nhậu, tụi nhóc mình thì chui vào chòi, vừa hóng gió vừa thưởng thức món ăn đồng quê (vậy mà ngon và sang lắm à).

My creation

Cuộc sống mùa lũ …

Người miền Tây thiệt tình và giản dị. Họ sống cuộc sống trông thì đơn giản nhưng thực ra nhiều ý nghĩa, hòa bình với thiên nhiên, và tận hưởng những gì thiên nhiên mang lại. Thế nên, con người cũng thật chân chất, đôn hậu.

Điều đọng lại nhiều sau chuyến đi này là những con người và những nụ cười….

People
My creation

Và những món ăn…. hehehe…!

Mummum