7-8-2011

Mình vẫn còn hình dung ra được ánh mắt và cái nắm tay của cô H. Dường như  cô ấy muốn chào mình lần cuối cùng, dường như cô ấy đoán rằng thứ hai tới cô ấy sẽ ko còn ở đó. Cái nắm tay như muốn níu lại, ánh mắt nhìn đầy trìu mến. Mình chỉ hứa, cô H yên tâm nhé, thứ hai cháu và mọi người lại đến thăm cô. Một lời hẹn, ko biết có giữ được ko. Mình rất cảm mến người phụ nữ này. Người phụ nữ vững vàng, mạnh mẽ.

Hôm trước cô hỏi mình, có phải cô chỉ còn vài ngày nữa phải ko? Mình hỏi lại, tại sao cô hỏi thế? BS Colin bảo với cô thế. – Thế cô cảm thấy thế nào khi nghe điều này? – Thảo nhìn mặt cô đi, Thảo có thấy gì ko? Mình chỉ biết nắm vai cô và bảo Cháu hiểu rồi. Đúng thế, gần như ko có điều gì thay đổi trên gương mặt cô cả. Vẫn thế, với nhiệt tình với từng giờ phút còn lại, cô vẫn có thể nói về công việc cô đã làm, về sự tâm huyết với nghề giáo, về cả những trăn trở trong công việc của cô.

Hai tuần nay đi theo lớp. Mình chạy liên tục. Sáng chạy, chiều cũng chạy. Có buổi sáng, chưa ăn gì, điều dưỡng sắp cho mình một chồng hồ sơ, mình muốn phát cáu lên với điều dưỡng khi nhờ mình khám cho bs L, bs H, bs K…Vẫn chỉ là muốn thôi, may quá! Và có lúc mình chực chảy nước mắt, cũng chỉ là chực thôi, vẫn còn may! Mình mệt quá! Buổi sáng, mời bn và gia đình lên nói chuyện, để thông báo rằng chúng tôi ko điều trị được bệnh cho bác, cho ông. Bn buồn, bn nổi giận, gia đình thất vọng, mình cũng ko biết làm sao, cảm xúc đó cũng lan sang mình, mình cũng buồn và giận dữ lắm. Nhưng cũng chỉ là trong lòng thôi, càng thêm nặng!

Trước khóa học, mình có nói chuyện với anh Nh. Lại anh Nh và mình, tụi mình ko làm, ko học thì ko có ai khác làm, ko có ai học. Hôm đó rất mệt, nghĩ đến khóa học tới, lại xoay mình vòng vòng, mình chảy nước mắt. Hai đứa động viên qua lại, mà thực ra anh Nh động viên mình, chứ mình chẳng có động lực nào. Lại phải cố. Làm thêm về CSGN mình cực hơn nhiều, phải nỗ lực thời gian và sức lực hơn, nhưng mình vẫn nghĩ mình được lại nhiều thứ. Nếu chỉ làm ở X3, có khi nào mình có dịp ngồi và nói với bn về gia đình về công việc của họ (và của mình nữa), có khi nào mình được nói và chia sẻ với họ về những lo lắng, sợ hãi, nỗi buồn đau, về cái chết phía trước, có khi nào mình hiểu được họ đối diện với bệnh tật và cái chết ra sao. Cũng sẽ chẳng bao giờ mình được trải qua cùng bn những cảm xúc khác nhau khi thời gian của họ đang thu ngắn lại. Mỗi người một cách, trải qua những phút đó với họ, đôi lúc cảm giác nắm bắt được 1 xíu nào đó con người của họ, thật quí giá và rất nhiều cảm xúc!

Cũng may mình có khoa CSGN để mình có những lúc điều chỉnh cảm xúc. Ở X3 có lúc mình cáu kỉnh với bn, xuống đây mình gần như ko thể làm thế. Làm ở hai khoa, mỗi nơi, mình vẫn còn cách nhìn nhận, xử trí khác nhau. SAo thế nhỉ? Mình vẫn chỉ là mình thôi mà, sao mình chưa tìm được cách chung và đúng nhất cho mọi tình huống.

Hoa chanh dây

Chiang Mai – Thailand 2011

Chuyến bay buổi sáng, đi chưa đầy 2h là đến Bangkok, rồi mình phải đón máy bay một lần nữa mới tới được Chiangmai. 2h chiều, thời tiết Chiangmai có vẻ dễ chịu hơn thành phố HCM một chút. Một chút thôi, cũng hơi nóng đó. Thế mà lúc đầu mình cứ tưởng như Đà Lạt, lành lạnh cơ, làm mình chuẩn bị thêm 1 cái áo khoác, nặng vali.
Chiangmai là một thành phố vùng núi, rộng, ko đông dân lắm, và sạch. Khách sạn mình ở là KS Lotus khá lớn, phòng cũng tiện nghi và hình như ko rẻ. Khách sạn nằm trong 1 cụm gồm khách sạn và trung tâm thương mại, mình chỉ cần bước chân xuống dưới đất là đi đến trung tâm thương mại rùi (và kết quả là mình cùng chị Xuân hầu như tối nào cũng lượn sang đây), chỉ có điều đáng tiếc là trung tâm thương mại ở đây đóng cửa sớm quá, gần 9h tối là thấy mọi người dọn hàng, chuẩn bị ra về rùi, trong khi thường giờ đó tụi mình mới ăn uống, tắm rửa xong.

Lotus Hotel

Chị Xuân ở sảnh chính KS

Sáng hôm sau đến BV Suan Dok (Maharaj Hospital). BV khá lớn, ngày đầu tiên bỏ mình ở đây, chắc chắn mình sẽ lạc. Trong khuôn viên này còn có trường học, ngân hàng… Mình sẽ đến học ở khoa Ung thư của BV, các nhân viên ở đây rất dễ thương, dù khá bận rộn nhưng mọi người nhiệt tình và trách nhiệm. Lúc chia tay mình cứ tiếc mãi là ko mua được quà gì từ VN sang đây tặng mọi người.

Người Chianga Mai nói chuyện rất nhẹ nhàng, khi mình hỏi mọi người ở đây, họ bảo đúng thế, lên Bangkok sẽ ko thấy nhẹ nhàng như vậy đâu. Người Chiang Mai cũng khá xinh đẹp và cao ráo. Một điều thú vị là ở Thái có rất nhiều người chuyển giới và thường rất thành công, trông họ như những cô gái thực sự và xinh xắn nữa thế nhưng để phát hiện ra cũng ko khó lắm. Hì, nhìn riết mình thấy mình cũng có nhiều kinh nghiệm rùi

Lotus hotel
Chiang Mai nhìn từ phòng mình trong KS

Đi lại ở Chiang Mai tiện nhất có lẽ là Red Taxi. Gọi là Taxi nhưng ko giống taxi ở mình lắm, giống giống xe bus Daisu của mình, nhưng đẹp là chạy nhanh hơn. Xe tuktuk cũng là một phương tiện thú vị nhưng giá mắc hơn và ngồi dc ít người hơn, tụi mình đi có 4 người, thì 1 người phải lên ngồi cạnh bác tài rùi, mà cũng ko rộng rãi gì. Ở Chiang Mai cũng ko nhiều chỗ chơi lắm, mình nghĩ thế. Ko thấy những trung tâm mua sắm hay giải trí sầm uất. Muốn đi phải ra xa xa thành phố một chút.

Điểm đi xa đầu tiên tụi mình chọn là đến vườn hoa (Royal Flora). Thực ra là một công viên đang còn xây dở dang, nhưng thiết kế khá đẹp và có nhiều hoa. Một kinh nghiệm khi đi chơi ở Thái dành cho người VN mình đó là vì mình trông rất giống người Thái nên khi đến một khu vui chơi nào đó, nếu mua vé thì cứ yên lặng, đừng nói gì cả, chỉ ra dấu thôi. Mình sẽ mua được vé dành cho người Thái, ko phải mua vé dành cho người nước ngoài, và thường rẻ hơn rất nhiều. Tụi mình cũng áp dụng kinh nghiệm này và thấy thường hiệu quả. Khi đến Royal Flora, mình cũng làm thế, im lặng và mua vé, hì, im lặng đi qua cổng luôn.

Vườn hoa vắng lắm, ít khách đến, hình như chỉ có mấy tụi mình và vài người khách nữa. Vậy lại hay, chụp hình thoải mái… 🙂
royal flora 6

Trong Royal Flora

Nhớ

Tháng Tư âm lịch này là tròn 1 năm từ ngày bố mất. Một năm, không phải là dài nhưng cũng đủ để cho em và con thấm thía nỗi lòng của người con mồ côi.

Kí ức chỉ cho con nhớ lại rõ rệt những ngày con 6-7 tuổi, ngày đầu vào nam với bố. Bố Nam mẹ Bắc. Hai đứa trước đây sống với mẹ khi bố vào nam công tác, giờ lại làm quen với chuyện ở với bố khi mẹ phải ra Bắc làm việc. Nhớ lắm những hôm khuya thức giấc khóc ko đòi mẹ mà gọi bố, bố lại đi coi đá banh khuya rùi.

Rồi mẹ cũng vào Nam, rồi cả nhà mình đoàn tụ, nhưng cũng không lâu sau đó, nhà mình chuyển về Sài Gòn. Lúc đó con đã lên lớp 3, hình như cũng lớn lắm rùi :), và được giao nhiệm vụ trông em nè. Bố mẹ vẫn còn làm xa, tụi con ở nhà với ông. Năm sau, ông về quê, bố về SG làm, chỉ còn mình mẹ là vẫn làm ở TA, thế là em và con lại sống cùng bố suốt, mẹ tuần về 3 buổi tối nhỉ. Nhưng nhà mình vẫn vui và rất hạnh phúc. Con nghĩ tụi con cũng ngoan lắm, tự lo được cho mình từ hồi còn nhỏ.

Nhớ cái sinh nhật 10 tuổi của con, tận 12h đêm bố và mẹ mới về đến nhà vì đi mua quà cho con. Ôi, cái TV rất to, rất đẹp, và rất… mắc nữa chứ. Thật là sung sướng.

Nhớ cả những lần bố đi nhậu về khuya, hai chị em ăn cơm rùi mà chờ hoài vẫn chưa thấy bố về, thương và lo lắm, có khi em và con khóa cửa nhà, dắt nhau ra đầu ngõ đứng ngóng bố, chỉ cần thấp thoáng thấy cái dáng bố đi xe về là vừa mừng, vừa giận. Tiếc là hồi đó con còn ngu quá, ngay cả việc lấy khăn ấm lau mặt cho bố, pha cho bố ly nước chanh ấm cũng ko biết làm. Chỉ biết canh bố ngủ ra sao, có lạnh ko, rùi mắc mùng kéo chăn cho bố thôi.

Nhớ tất cả những lần con đi thi đều được bố đưa đi, từ cấp 1-2-3 đến đại học, cả thi lớp chuyên chọn, học sinh giỏi gì đó nữa. Em thì ko được thế nhỉ? CÒn nhớ, hồi thi đại học xong, con sung sướng, ở nhà ngủ và chơi. Hôm có kết quả, ko biết bố nghe ở đâu báo, biết trường Y có kết quả rùi, thế là bố chạy qua ngay, coi xong, gọi điện ngay cho con ở nhà. Hì, mà lúc đó con còn chưa ngủ dậy (ngủ khiếp thế đấy!), rùi tối đó bố về chở cả hai chị em ra trường coi lại kết quả lần nữa. Chắc đó là điều con làm cho bố hạnh phúc nhất bố nhỉ.

Bố luôn ở bên cạnh con những thời điểm quan trọng ghi dấu sự trưởng thành của con, tiếc là bố ko chờ con được lâu hơn, chờ con lớn hơn nữa. Bạn con ví von, như vòng tay của con người, có bao giờ vòng tay ấy tự ôm được bản thân mình đâu, nhưng nó lại vòng tay ôm được người khác. Vậy sao con ko ôm được bố nhỉ, sao con ko níu bố lại được?

Con tự trách mình, nhưng con nghĩ nếu vậy chắc bố ko vui đâu. Nên giờ con ko tự trách mình nữa, từ bây giờ con sẽ cố gắng để vòng tay níu những người khác nhỉ.

Nhật Bản – Kyoto

Anh Thịnh về sớm từ chiều hôm trước, chỉ còn lại 3 người. Trước khi sang đây đã dự tính là sẽ đi thêm 1 vài chỗ vì đúng là ít khi có cơ hội đi như thế này. Tất nhiên khoản chi phí cho những ngày ở lại là tụi mình tự lo.

Ngay sau buổi chiều bế mạc hội thảo, tụi mình vội vàng chạy về khách sạn để kịp tàu đi đến Kyoto. Chuyến đi mất hơn 2h, giá vé Shinkansen là khoảng 11 000 yen (hic, thêm một khoản thâm hụt ngân quỹ). Trước khi đi mình tính hết khoảng hơn 500 USD, nhưng hóa ra mọi thứ sang đây khác hẳn, cái gì cũng đội giá lên gấp rưỡi đến gấp đôi, lại phải thêm nhiều khoảng chi ngoài dự tính nữa, nên cuối cùng tổng kết chuyến đi mất khoảng 1000USD (dù đã dc trả tiền vé máy bay và khách sạn những ngày hội thảo).

Tàu Shinkansen là hệ thống tàu cao tốc hiện đại của Nhật Bản, tuy nhiên giá tàu khá mắc. Một số khách du lịch so sánh cho thấy giá vé còn đắt hơn giá một số hãng hàng không giá rẻ. Nhưng nếu sang đây mà ko đi Shinkansen thì tiếc lắm, nên cũng phải thử cho biết. Tàu chạy rất êm, gần như  ko nghe thấy tiếng, ko lắc lư, ghế ngồi thoải mái ko thua gì ghế ngồi  trên máy bay.

Tụi mình di chuyển tranh thủ vào buổi tối để tiết kiệm thời gian nên cũng ko có dịp ngắm cảnh hai bên đường, hơi tiếc.

Đã hẹn anh Đạt tại nhà ga. Anh Đạt đã chạy từ Tokushima đến đây từ chiều. Lâu mọi người mới có dịp gặp lại nhau. Thấy anh Đạt vẫn gày như xưa. Hì hì.
Kyoto tower

Kyoto tower – ấn tượng đầu tiên với Kyoto.

Kyoto là cố đô xưa của Nhật Bản. Có vẻ thành phố khá bình yên, ngay cả ở trung tâm thành phố, ngay tại nhà ga trung tâm. Đến khách sạn, sắp xếp hành lý xong, nhận phòng là mọi người tranh thủ đi thăm Kyoto vào đêm xem sao. Đường  phố khá vắng, hình như người Nhật không ra đường nhiều vào buổi tối, cũng ko thấy những quán lề đường ồn ào như ở Sài Gòn. Cũng có nhiều quán ăn nhỏ, có vẻ ấm cúng dọc những con đường nhỏ, nhưng với vẻ ngoài yên lặng, dù bên trong khá ốn ào

Acient Kyoto

Phù! Còn tiếp…