7-8-2011

Mình vẫn còn hình dung ra được ánh mắt và cái nắm tay của cô H. Dường như  cô ấy muốn chào mình lần cuối cùng, dường như cô ấy đoán rằng thứ hai tới cô ấy sẽ ko còn ở đó. Cái nắm tay như muốn níu lại, ánh mắt nhìn đầy trìu mến. Mình chỉ hứa, cô H yên tâm nhé, thứ hai cháu và mọi người lại đến thăm cô. Một lời hẹn, ko biết có giữ được ko. Mình rất cảm mến người phụ nữ này. Người phụ nữ vững vàng, mạnh mẽ.

Hôm trước cô hỏi mình, có phải cô chỉ còn vài ngày nữa phải ko? Mình hỏi lại, tại sao cô hỏi thế? BS Colin bảo với cô thế. – Thế cô cảm thấy thế nào khi nghe điều này? – Thảo nhìn mặt cô đi, Thảo có thấy gì ko? Mình chỉ biết nắm vai cô và bảo Cháu hiểu rồi. Đúng thế, gần như ko có điều gì thay đổi trên gương mặt cô cả. Vẫn thế, với nhiệt tình với từng giờ phút còn lại, cô vẫn có thể nói về công việc cô đã làm, về sự tâm huyết với nghề giáo, về cả những trăn trở trong công việc của cô.

Hai tuần nay đi theo lớp. Mình chạy liên tục. Sáng chạy, chiều cũng chạy. Có buổi sáng, chưa ăn gì, điều dưỡng sắp cho mình một chồng hồ sơ, mình muốn phát cáu lên với điều dưỡng khi nhờ mình khám cho bs L, bs H, bs K…Vẫn chỉ là muốn thôi, may quá! Và có lúc mình chực chảy nước mắt, cũng chỉ là chực thôi, vẫn còn may! Mình mệt quá! Buổi sáng, mời bn và gia đình lên nói chuyện, để thông báo rằng chúng tôi ko điều trị được bệnh cho bác, cho ông. Bn buồn, bn nổi giận, gia đình thất vọng, mình cũng ko biết làm sao, cảm xúc đó cũng lan sang mình, mình cũng buồn và giận dữ lắm. Nhưng cũng chỉ là trong lòng thôi, càng thêm nặng!

Trước khóa học, mình có nói chuyện với anh Nh. Lại anh Nh và mình, tụi mình ko làm, ko học thì ko có ai khác làm, ko có ai học. Hôm đó rất mệt, nghĩ đến khóa học tới, lại xoay mình vòng vòng, mình chảy nước mắt. Hai đứa động viên qua lại, mà thực ra anh Nh động viên mình, chứ mình chẳng có động lực nào. Lại phải cố. Làm thêm về CSGN mình cực hơn nhiều, phải nỗ lực thời gian và sức lực hơn, nhưng mình vẫn nghĩ mình được lại nhiều thứ. Nếu chỉ làm ở X3, có khi nào mình có dịp ngồi và nói với bn về gia đình về công việc của họ (và của mình nữa), có khi nào mình được nói và chia sẻ với họ về những lo lắng, sợ hãi, nỗi buồn đau, về cái chết phía trước, có khi nào mình hiểu được họ đối diện với bệnh tật và cái chết ra sao. Cũng sẽ chẳng bao giờ mình được trải qua cùng bn những cảm xúc khác nhau khi thời gian của họ đang thu ngắn lại. Mỗi người một cách, trải qua những phút đó với họ, đôi lúc cảm giác nắm bắt được 1 xíu nào đó con người của họ, thật quí giá và rất nhiều cảm xúc!

Cũng may mình có khoa CSGN để mình có những lúc điều chỉnh cảm xúc. Ở X3 có lúc mình cáu kỉnh với bn, xuống đây mình gần như ko thể làm thế. Làm ở hai khoa, mỗi nơi, mình vẫn còn cách nhìn nhận, xử trí khác nhau. SAo thế nhỉ? Mình vẫn chỉ là mình thôi mà, sao mình chưa tìm được cách chung và đúng nhất cho mọi tình huống.

Hoa chanh dây

Advertisements