Hãy chăm sóc mẹ *

* Mượn từ tựa quyển sách “Hãy chăm sóc mẹ” của tác giả Shin Kyung Sook (Hàn Quốc)

Đặt cái tựa thật là kêu và có vẻ giáo điều cho entry này nhỉ. Nhưng đó là tựa 1 quyển sách mình vừa đọc xong, đó là lời nhắc nhở nhưng cũng là lời trách móc dành cho mình.

Thực ra đó cũng là điều mà tác giả tự nhắc chính mình khi viết quyển sách trên. Đó còn như tiếng than đầy tiếc nuối và ân hận của những người con trong truyện.  Đáng tiếc là đến khi người mẹ đi lạc và hình như ko bao giờ quay trở lại nữa thì những đứa con của mẹ mới nhận ra điều này. Yêu thương ko bao giờ là đủ và cũng ko bao giờ là quá sớm. “Ôi yêu thương, chừng nào còn có thể yêu thương”. Lời đề từ đầy tha thiết, nhưng nhắc mình 1 điều tưởng rất đỗi bình thường vậy mà mình vẫn hay quên đi. Thường khi mất đi một điều gì đó, hay mất đi một ai đó mình mới nhận ra tình cảm mình đặt trong đó. Người mẹ trong câu chuyện hiện diện trong cuộc sống của người chồng và những đứa con như một điều bình thường, thậm chí hiển nhiên, hằng ngày bà ở bên cạnh chăm sóc cho chồng, bà lo lắng cho cuộc sống của từng đứa con sống xa nhà. Điều đó quen thuộc đến mức người chồng và những người con đôi khi quên đi sự có mặt của bà. Chỉ đến khi ko còn người mẹ nữa, họ mới giật mình nhận ra, bấy lâu nay những chuyện tưởng nhỏ nhặt bà làm cho chồng cho con mới to lớn và ý nghĩa như thế nào. Tự mỗi người lần tìm lại quá khứ khi còn người mẹ mới nhận ra những yêu thương chan chứa bà dành cho mình và cũng phát hiện ra có bao điều về bà mà ko ai biết, có bao điều ko ai nghĩ bà có thể làm mà chính bà đã làm với 1 sức mạnh đáng nể.

Giọng văn rất gần gũi, những lời nói, tâm sự trong truyện cũng rất chân tình nhưng nhẹ nhàng. Hình ảnh người mẹ trong truyện dù ở Hàn Quốc thì cũng như người mẹ ở bất cứ đâu, vì thế mình tìm thấy sự quen thuộc trong câu chuyện này.

Ừ, đã bao giờ mình nghĩ đến việc phải làm này chưa? Nhất là từ khi bố mất, mẹ lủi thủi một mình, chắc mẹ càng cần được chăm sóc nhiều hơn. Thế mà mình vẫn hay quên đi, vẫn hay để mẹ một mình, còn mình trốn lên phòng làm việc. Mẹ chắc ko cần gì nhiều, có khi chỉ cần mình xuống ngồi cùng coi TV, bổ cho mẹ quả táo, hay pha cho mẹ ấm trà, với mẹ có khi thế là đủ. Mẹ chắc ko cần gì nhiều, chỉ cần khi mẹ đau đầu mình ngồi cạnh bóp đầu cho mẹ, khi mẹ nhức chân mình biết tự đi mua cho mẹ miếng cao dán, có khi thế là đủ. Mình lúc nào cũng nghĩ thế, mẹ chắc ko cần gì nhiều! Thế mà những việc bình thường nhỏ nhặt đó mình có làm được đâu. Mình nhận ra dạo này mình vô tâm hơn, ích kỷ hơn với mẹ. Con cái thường thế phải ko? Mình đang cố sửa. Ở BV mình đang tập quan tâm hơn đến BN và gia đình họ, mình đang tập có thể ôm vai người bệnh khi họ đau khổ và khóc. Thế mà hôm nọ, khi mẹ nhắc đến bố, mẹ khóc mình lại ko ôm vai mẹ được. Sao thế nhỉ?

Tính ra mẹ còn sống được với mình bao nhiêu năm nữa, có khi chỉ 10 – 15 năm, có khi còn nhanh hơn. Đã biết bao nhiêu năm mẹ chăm sóc mình, mà mình chỉ còn từng đó thời gian để chăm sóc mẹ. Rồi sau này, những đứa con đi xa, thời gian với mẹ càng ít hơn, thế mà bây giờ mình ko biết quý thời gian còn được ở bên mẹ, được chăm sóc mẹ. Cố gắng đừng để phải tiếc nuối điều gì. Đừng để tiếc nuối mà phải lần tìm lại quá khứ như những người con trong “Hãy chăm sóc mẹ”, để cuối cùng người con phải thốt ra “Hãy chăm sóc mẹ” như một điều bình thường, hiển nhiên nhưng đã bị quên đi.

7-8-2011

Mình vẫn còn hình dung ra được ánh mắt và cái nắm tay của cô H. Dường như  cô ấy muốn chào mình lần cuối cùng, dường như cô ấy đoán rằng thứ hai tới cô ấy sẽ ko còn ở đó. Cái nắm tay như muốn níu lại, ánh mắt nhìn đầy trìu mến. Mình chỉ hứa, cô H yên tâm nhé, thứ hai cháu và mọi người lại đến thăm cô. Một lời hẹn, ko biết có giữ được ko. Mình rất cảm mến người phụ nữ này. Người phụ nữ vững vàng, mạnh mẽ.

Hôm trước cô hỏi mình, có phải cô chỉ còn vài ngày nữa phải ko? Mình hỏi lại, tại sao cô hỏi thế? BS Colin bảo với cô thế. – Thế cô cảm thấy thế nào khi nghe điều này? – Thảo nhìn mặt cô đi, Thảo có thấy gì ko? Mình chỉ biết nắm vai cô và bảo Cháu hiểu rồi. Đúng thế, gần như ko có điều gì thay đổi trên gương mặt cô cả. Vẫn thế, với nhiệt tình với từng giờ phút còn lại, cô vẫn có thể nói về công việc cô đã làm, về sự tâm huyết với nghề giáo, về cả những trăn trở trong công việc của cô.

Hai tuần nay đi theo lớp. Mình chạy liên tục. Sáng chạy, chiều cũng chạy. Có buổi sáng, chưa ăn gì, điều dưỡng sắp cho mình một chồng hồ sơ, mình muốn phát cáu lên với điều dưỡng khi nhờ mình khám cho bs L, bs H, bs K…Vẫn chỉ là muốn thôi, may quá! Và có lúc mình chực chảy nước mắt, cũng chỉ là chực thôi, vẫn còn may! Mình mệt quá! Buổi sáng, mời bn và gia đình lên nói chuyện, để thông báo rằng chúng tôi ko điều trị được bệnh cho bác, cho ông. Bn buồn, bn nổi giận, gia đình thất vọng, mình cũng ko biết làm sao, cảm xúc đó cũng lan sang mình, mình cũng buồn và giận dữ lắm. Nhưng cũng chỉ là trong lòng thôi, càng thêm nặng!

Trước khóa học, mình có nói chuyện với anh Nh. Lại anh Nh và mình, tụi mình ko làm, ko học thì ko có ai khác làm, ko có ai học. Hôm đó rất mệt, nghĩ đến khóa học tới, lại xoay mình vòng vòng, mình chảy nước mắt. Hai đứa động viên qua lại, mà thực ra anh Nh động viên mình, chứ mình chẳng có động lực nào. Lại phải cố. Làm thêm về CSGN mình cực hơn nhiều, phải nỗ lực thời gian và sức lực hơn, nhưng mình vẫn nghĩ mình được lại nhiều thứ. Nếu chỉ làm ở X3, có khi nào mình có dịp ngồi và nói với bn về gia đình về công việc của họ (và của mình nữa), có khi nào mình được nói và chia sẻ với họ về những lo lắng, sợ hãi, nỗi buồn đau, về cái chết phía trước, có khi nào mình hiểu được họ đối diện với bệnh tật và cái chết ra sao. Cũng sẽ chẳng bao giờ mình được trải qua cùng bn những cảm xúc khác nhau khi thời gian của họ đang thu ngắn lại. Mỗi người một cách, trải qua những phút đó với họ, đôi lúc cảm giác nắm bắt được 1 xíu nào đó con người của họ, thật quí giá và rất nhiều cảm xúc!

Cũng may mình có khoa CSGN để mình có những lúc điều chỉnh cảm xúc. Ở X3 có lúc mình cáu kỉnh với bn, xuống đây mình gần như ko thể làm thế. Làm ở hai khoa, mỗi nơi, mình vẫn còn cách nhìn nhận, xử trí khác nhau. SAo thế nhỉ? Mình vẫn chỉ là mình thôi mà, sao mình chưa tìm được cách chung và đúng nhất cho mọi tình huống.

Hoa chanh dây

Chết …?

Chiều thứ Sáu về sớm hơn thường lệ. Chiều nay không phải trực khoa, thế nhưng về đến nhà cũng hơn 2h.

Mình quên ko cầm chìa khóa cổng theo, biết bố đau, gọi cổng bố cũng không thể ra mở cổng được, mình đi sang hông nhà, trèo tường vào.

Bố vẫn đang nằm trong buồng, đến khi mình mở của buồng mới biết mình về. Hình như còn đau. Mình lấy thuốc cho bố uống ngay, được một lúc thì đỡ hơn. Mình ngồi xuống xoa lưng và chân cho bố.

Bố đau, nhưng mình thật nể phục tinh thần của bố. Dường như những ngày qua bố đã thanh thản hơn rất nhiều và đã nghĩ nhiều đến những ngày cuối cùng của cuộc đời. Hôm đó tự dưng bố nói với mình về cái chết. Nghĩ cho cùng, bố bảo giờ bố chết đi bố cũng không lo lắng hay tiếc nuối gì. Bây giờ chết thì là sớm, sống thêm 5 năm nữa, có chết cũng còn sớm, nhưng thêm 5 năm nữa cũng không làm thêm được gì nhiều, thêm 10 năm nữa, chết như vậy là bình thường, nhưng thêm 10 năm nữa cũng không làm thêm được gì nhiều. Nghe bố nói, mình thương lắm nhưng lại mừng khi bố nghĩ đến cái chết nhẹ nhàng như vậy.

Cuộc đời, sinh lão bệnh tử, lúc thế này, lúc thế khác, lúc khỏe mạnh, cũng như lúc đau ốm, lúc hạnh phúc cũng như lúc đau buồn, đó cũng là cuộc đời. Bố chấp nhận mình bị bệnh, cũng như mẹ sẽ phải chấp nhận đau khổ, rằng mẹ đã có những ngày sống với chồng với bố thì rồi sẽ có những ngày sống không có bố, tụi mình đã có những ngày có cả bố lẫn mẹ, thì cũng đến ngày tụi mình không còn ai trên đời, đó cũng là quy luật. Chấp nhận cái vòng luân hồi đó, nhưng không có nghĩa là thua cuộc với bệnh tật, bố vẫn chiến đấu với nó, cũng như cả gia đình mình vẫn phải mạnh mẽ để chứng minh rằng số phận đâu dễ khuất phục được con người.

Người đã đến và người sẽ về bên kia núi. Phật Âm cho rằng con người ta, trên đời này, chỉ hiện hữu trong một thời gian rất ngắn như một khoảng khắc của nhận thức, giống như bánh xe, đang lăn, chỉ chạm đất tại một điểm duy nhất, trong một khoảng khắc duy nhất. Cuộc sống này có giống một cuộc dạo chơi, người dừng bước lâu, có người chỉ đi ngang qua? Và biết đâu, sau sự chết này lại là một cuộc sống khác?

Trong cả cuộc đời, giờ nhìn lại bố tiếc điều gì nhất? Có lẽ tiếc nhất là bố chọn một cuộc sống bình yên, bố đã không phấn đấu hết sức mình? Con nghĩ ko phải thế đâu, mỗi con đường mình chọn đều có cái  mất cái được, bố chọn một cuộc sống bình yên, nhưng không có nghĩa bố đã ko làm được gì, bố đã làm được bao thứ và bố cũng đã được bao nhiêu điều trong cuộc sống đó? Có thể ta chẳng gửi gắm gì to lớn cho cuộc đời như các vĩ nhân, nhưng vĩ nhân trong loài người xét ra có rất ít, rất ít. Cái tôi nhỏ bé của quá khứ, cái tôi nhỏ bé của hiện tại và cái tôi nhỏ bé của tương lai vô cùng, sẽ đời đời truyền cho nhau, lớp lớp tích đọng lại, như dòng nước chảy xiết, cuồn cuộn mãi mãi không ngừng – hình thành nên cái ta lớn. Cái tôi nhỏ bé có thể bị mất, nhưng cái ta lớn lại vĩnh viễn bất diệt. Thế là ta đã để lại gì cho đời rồi, thế là ta đã thành bất hủ theo một cách nào đó.

Hãy để cho sinh mệnh quá khứ đi qua một cách bình yên“, bố nhỉ?

Bao nhiêu năm làm kiếp con người,
Chợt một chiều tóc trắng như vôi…
Lá úa trên cao rụng đầy

Cho trăm năm vào chết một ngày.

My stuff

H2

Đôi lúc tự hỏi ko hiểu tại sao mình chọn công việc này. Cũng ko biết nữa. Mà nếu có chọn lại, mình cũng ko biết liệu mình có chọn nó nữa ko?

Từ lúc tốt nghiệp cấp 3, bước chân vào trường Y, chọn chuyên ngành, thi nội trú, rồi vào BV này, mọi thứ cứ như tự đến, cứ như được sắp xếp trước, mình cứ thế mà bước, hình như cũng chẳng chọn lựa gì.

Nghĩ lại, mình có tiếc vì những điều đã trải qua ko? Có lẽ là ko, một công việc buồn nhiều hơn vui, một công việc âm thầm ko dễ có được sự cảm thông, chia sẻ, một công việc luôn bị nhìn nhận dưới những chuẩn tắc nghiêm ngặt của đạo đức xã hội, nhưng những trải nghiệm mình đã có, những cảm xúc đã nếm qua, mình tin mình đã nếm nhiều dư vị cuộc sống, và với mình điều đó thật đáng trân quí.

Đôi lúc thật sự mệt mỏi, thật sự nản, cảm giác như mình đang làm việc giữa những ràng buộc vô lý, làm việc với những ranh giới mong manh giữa đúng và sai, giữa đen và trắng, giữa có trách nhiệm và vô trách nhiệm, giữa sống và chết. Nhưng mình vẫn cố gói ghém mọi chuyện, vẫn cố để mọi thứ trong “kiểm soát” của mình, và tiếp tục bước thôi!

Sometime I ask myself about my career. Why I chose medical doctor as my job? No idea ;). If I had another choice, would I have chosen it again? No idea too :). A stream of milestone, graduation from high school, entering Medical school, choosing my major, internship, and now working in this hospital….and what later? Everything seems spontaneous, and I only went step by step without any attention.

Now, do I have any regret for everything I have passed those time? Maybe NO. My occupation, more sadness, less fun. But with experiences I got from it, I think I really appreciate them, they mean a great deal to me.

Mưa Sài Gòn

Chiều ngồi trong HH, trời bỗng kéo mây đen, hơi gió nóng lùa vào, thế là ào, mưa rơi xuống bất chợt. Vậy mà chưa đầy 5 phút sau, trời lại quang như chưa từng có cơn mưa nào vừa đến, nắng lại ưng ửng lên, chỉ có điều là dịu hơn và làn gió lùa qua cửa sổ cũng mát hơn. Đúng là mưa miền nam, đến cũng nhanh, đi cũng nhanh, đường phố như vừa được tắm ào một cái. Chiều về, chạy xe trên đường, đường đông nhưng thấy dễ chịu, vì trời mát hơn và đỡ bụi hẳn.

Chập tối, đang ngồi rửa rau ngoài hiên sau, bỗng nghe gió lùa mạnh trên tàng cây, chạy rầm rầm trên mái tôn như muốn lật tung mái lên, rồi trời tối xầm. Ngẩng lên thấy như mưa đang chạy ào ào đến cùng cơn gió. Bố từ ngoài cổng chạy vào, lảo đảo vì gió mạnh. Vội vàng chạy vào nhà đóng cửa, gió mạnh, tạt mưa vào, ướt cả một khoảng phòng khách. Gió giữ rịt cửa sổ lại, ko để cho mình đóng cửa, người bị mưa hắt vào mặt, thấy rát cả mặt.

Ở nhà cũ, khi mưa có bao giờ phải chạy đi đóng cửa sổ đâu, vì nhà cũ có cửa sổ đâu mà đóng, nhà chung cư mà ;-). Nhà cũ, mỗi khi  mưa chỉ lo nước tràn vào nhà. Đường cao hơn nhà, mưa chỉ vừa ào xuống là nước dưới cống chực trào lên phải vội vàng khóa van ngay. Có những cơn mưa to, mưa tràn lên đường, thế là tràn vào nhà, lúc này cũng chỉ biết ngồi chờ mưa tạnh rồi tát nước thôi. Hic.

Bây giờ tạm chia tay nhà cũ rồi. Nhà cũ, ngôi nhà đã sống gần 20 năm, biết bao kỉ niệm, bây giờ để nó lại một mình, nghĩ cũng thương. Mấy hôm đầu, khi vừa dọn đi, có một cơn mưa to lắm, nhà cũ bị ngập hết, nhưng ko về dọn dẹp, tát nước được. Nhà phải ngâm mình trong nước cả tháng trời. Bây giờ nhà cũ mới được sửa lại, ít thôi, nhưng ko còn bị ngập nữa, cũng thấy nhẹ lòng. Thỉnh thoảng tạt ngang nhà, chỉ lấy một món đồ nào đó, rồi đi ngay, cũng chẳng thấy lưu luyến gì mấy, thấy cũng buồn buồn.

Nhà mới rộng hơn, thoáng hơn nhiều. Ở đây, xung quanh cũng ít nhà cao, lại có nhiều khoảng đồng rộng, thế nên gió có chỗ để tha hồ rượt đuổi nhau, gió giật mạnh hơn. Không như ở nhà cũ, nhà chen chúc nhà, gió cũng vì thế phải len lỏi giữa những khối nhà, chạy đâm vào những bức tường chắn, nên gió yếu đi nhiều. Mưa ở đây vì thế cảm thấy to hơn, mạnh hơn, gió giật ào ào, xô vào cửa giật cửa xầm xầm. Mưa đến ko phải lo nước ngập, chỉ lo đóng cửa, lo lùa gà vào chuồng, lo vác cái lồng của con gà chọi đem vào hiên ko thì nó chết rét ngoài mưa.

Bây giờ, mưa không còn giật nữa, đang rả rích ngoài kia, gió cũng lùa nhẹ nhàng. Mưa sẽ tưới tắm cho những cây bưởi, cây xoài, cây ổi ngoài vườn lên lá mới, cho cây ngọc lan, cây bò cạp mau ra hoa. Nếu mưa cứ rả rích thế, đêm ngủ, sẽ ko phải lo đóng cửa sổ, sẽ để cửa mở, để nghe tiếng mưa râm ran ngoài kia, nghe gió thì thầm ngoài hiên trong giấc ngủ (cái này bắt chước Một Mình của NS Thanh Tùng ;;)).

Love

Hoa bò cạp đỏ sau cơn mưa. Hoa cười kìa! 🙂

Leave out all the rest

When my time comes,
Forget the wrong that I’ve done
Help me leave behind some reasons to be missed
Don’t resent me,
And when you’re feeling empty
Keep me in your memory, leave out all the rest

Chiều cuối đông

Forgetting
all the hurt inside you’ve learned to hide so well
Pretending
someone else can come and save me from myself
I can’t be who you are …