Taj Mahal – Một tình yêu vĩnh cửu

Một hành trình thú vị đến Fatehpur vẫn chưa làm mất sự hào hứng của tụi mình. Buổi chiều về đến khách sạn, mình chẳng nghỉ, mà lần mò đi tìm đường đến Taj Mahal. Hóa ra Taj rất gần nơi mình ở, chỉ khoảng 5-10 phút đi bộ. Khi mình đến đó thì trời tối rồi và Taj vừa đóng cửa xong, dù sao cũng an tâm là mai Taj sẽ ko chạy đâu khỏi tầm ngắm của tụi mình. Cảm giác ban đầu, Taj ko như mình nghĩ, cứ tưởng tượng Taj hẳn phải ở trong một nơi đẹp đẽ, xa hoa, tráng lệ lắm, ai ngờ Taj nằm ngay trong lòng cái “làng xóm” của Agra này. Thật gần gũi làm sao. Vậy là Taj ko làm cho người đến với nó cảm giác e dè, ngại ngùng nữa rồi. Taj nằm ngay trong khu dân cư, nơi mà nhà cửa nho nhỏ, san sát nhau, nhà của những người dân rất bình thường, thậm chí là nghèo.

 Quay trở lại khách sạn, ở đây buổi tối ra đường, ko phải là những con phố rộng, có xe ô tô, có xe máy chạy nhộn nhịp với đèn đường sáng chưng đâu, ở đây là những con đường nhỏ, ngoằn nghoèo, người đi bộ, xe ngựa kéo, xe máy và rickshaw, ko đèn đường, ko có lề có lòng đường gì cả. Tất cả cứ đổ xuống đường mà đi.

Buổi tối tụ lại với mấy đứa Hàn và thằng Tàu vừa quen, tụi nó cũng cỡ tuổi mình hoặc lớn hơn 1 tí, vui, hài hước và nhí nhảnh. Có 1 cuộc hẹn sáng mai cùng thăm Taj nhé!

5h sáng, khua nhau dậy. Ko được bỏ lỡ Taj trong bình minh. Nhưng phải nói là khi đến đây rồi mới thấy, không cần phải ngắm Taj trong hoàng hôn hay bình mình gì, tự bản thân Taj đã đẹp lắm rồi. Taj đẹp ngỡ ngàng. Hóa ra hôm qua chỉ nhìn thấy cái thành xung quanh Taj Mahal thôi, hôm nay bước chân qua khỏi cổng, qua khỏi lớp tường gạch đó, như lạc vào một thế giới hoàn toàn khác. Ai mà đến Ấn mà chưa đến Taj Mahal thì đúng là không thể nói là đã đến Ấn.

Taj Mahal đẹp đến độ mà cựu tổng thống Mỹ Bill Clinton phải phát biểu rằng: “There are two kinds of people in the world. Those who have seen the Taj Mahal and love it and those who have not seen the Taj and love it”. Nghĩa là ngay cả với người dù chưa từng nhìn thấy Taj, chưa từng được chạm vào khối đá cẩm thạch hoàn hảo đó cũng phải đem lòng yêu mến nơi này. Taj đẹp bởi nó còn là biểu tượng cho một tình yêu đẹp và vĩnh cửu. Nhà vua Shah Jehan đã cho xây Taj để tưởng nhớ người vợ thương yêu của mình là hoàng hậu Mumtaz Mahal, người đã mất trong khi sinh đứa con cuối cùng cho nhà vua. Đây thực sự là một công trình kiến trúc chứa đựng một sự cuốn hút lạ kì, chỉ cần nhìn thấy Taj là đã thấy trong lòng dâng lên một tình yêu – tình yêu từ cái nhìn đầu tiên. Có thể nói là mọi thử ở Taj đều đẹp, đều hoàn hảo. Từ vòm cổng ra vào, từ khu vườn xung quanh Taj, từ thảm cỏ xanh phía trước đến hồ nước long lanh bên dưới. Và đẹp hơn tất cả thứ đó, nổi bật hơn hết và hoàn hảo hơn hết đó là tòa lâu đài nằm ở ngay trái tim của Taj Mahal. Một khổi cẩm thạch trắng sừng sững, uy nghiêm nhưng dịu dàng, kiêu sa nhưng gần gũi. Điều kì diệu nữa ở Taj Mahal đó là nhờ sự đổi màu của đá cẩm thạch dưới ánh sáng. Từ nhẹ nhàng, dịu dành buổi sáng đến chói lòa giữa trưa và như một cục than hồng vào buổi tối.

Được đến gần Taj, được chạm vào, được ngồi dưới chân Taj, thật khó diễn tả cảm giác ấy. Ngôi đền mà mình đã được nghe rất nhiều, đã đọc nhiều, đã xem nhiều hình ảnh, thì hôm nay mình được thấy tận mắt, được chụp ảnh, được vuốt ve, cảm nhận cái mát lạnh khi chạm tay vào Taj Mahal. Vậy là mình đã trở thành người nhìn thấy Taj và đem lòng yêu Taj rồi ;). Thật xứng đáng khi Taj Mahal trở thành một trong những kì quan mới của thế giới. Và mình cảm nhận rằng, Taj sẽ còn đứng đó, bất chấp sự xô bồ của nhịp sống ồn ào xung quanh, sự đổi thay chóng mặt cuộc sống bên ngoài, còn bền vững muôn đời, để người sau còn được chiêm ngưỡng vẻ đẹp vĩnh hằng này và hoài cổ về 1 vương triều hùng mạnh huy hoàng trong quá khứ xa xôi.

Agra có lẽ nổi tiếng nhờ Taj Mahal và tự Taj làm nên thương hiệu của cho Agra. Sau đó mình còn đến rất nhiều nơi khác ở Agra. Nơi nào cũng có cái đẹp riêng, nhưng dù đi đến đâu ở Agra thì dường như Taj vẫn ám ảnh khách du lịch, lại thầm so sánh nơi đó với Taj. Và dù đứng ở đâu thì từ mọi nơi xung quanh Agra, lữ khách vẫn kiếm tìm hướng nhìn để thấy Taj rồi mừng rỡ bật lên Ah, Taj Mahal kia rồi!!!. Taj Mahal đã trở thành trái tim của Agra.

Taj Mahal nhìn từ phía cổng

taj4

Taj Mahal nhìn từ phía lâu đài

taj6

Taj phản chiếu dưới mặt nước

taj19

Taj, gần hơn nữa!!!

taj18

Taj, gần, gần hơn!

taj24

Mái vòm bên trong Taj Mahal

taj23

Và mình đã được ngồi dưới chân Taj Mahal

taj15

Advertisements

Kiên Giang 1-2010

Ban đầu tưởng đi Cần Thơ – tối ngày thứ sáu, Trang báo lại mới biết đi Kiên Giang. Nếu biết sớm đi Kiên Giang chắc mình ko đi, vì xa quá, mà đi có hai ngày thứ 7 – CN thì sẽ mệt lắm. Nhưng ko hồi được nữa, phải đi thôi.

Cũng may, về miền tây bây giờ nhiều đường mới mở, đi Kiên Giang mất hơn 300km, khoảng 7 tiếng đồng hồ. Khoảng 2h tới nơi, đó là nhà thờ Tân Bình, giáo xứ Tràm Chẹt, Bàn Tân Định, Giồng Riềng, KG.

Ăn cơm ào một cái là khám bệnh liền, gần 400 bệnh, chập tối thì xong. Chiều về, tắm rửa, ăn cơm, rồi cà phê, đánh bài, đến khuya ngủ. Muỗi nhiều kinh khủng, vừa ăn, vừa đập muỗi, vừa cà phê vừa đập muỗi, vừa đánh bài cũng vừa đập muỗi… Muỗi nhiều, đến độ ở đây người ta phải mắc mùng cho chó, cho trâu bò, heo…

Sáng CN, khám tiếp, cũng gần 400, lần này khám ở xã khác (xã Bàn Thạch), phải đi tắc ráng trên kênh khoảng 5km, gần 45 phút. Đi tắc ráng, vui nhưng hồi hộp quá, lại ê mông nữa… Cái tắc ráng nhỏ chút xíu, hơn 20 người ngồi trên mà trong dạ phập phồng lo lắng, chỉ nghiêng qua nghiêng lại là nó lật như chơi..
Người dân ở đây có nhiều người Khơ Me, rất hiền và dễ thương. Người nghèo nhiều, nông dân toàn đi làm mướn, mà nông dân đi làm mướn thì chẳng đủ sống nữa là làm giàu.

Nói chung là khám liên tục, chẳng “sáng tác” được gì hihi, cũng chẳng đi đâu chơi được.  Trưa, khám xong, ăn rồi lên xe về lại SG. Bác tài lái xe ghê quá, lập kỉ lục, chạy chưa tới 6h đã về đến SG, mà đường đông nữa nhá. Đi xe mà chóng mặt với bác tài…

Kiên Giang 1/2010

Hình này chụp ở chùa Khơ Me gần chỗ khám bệnh, tranh thủ sau khi khám xong, các thầy chùa rất dễ thương, hiền, và nhiệt tình nữa. Trưa chùa đang sửa, nhưng vẫn mở chính tòa cho mọi người vào xem…

Kiên Giang 1/2010

Trâu mà đi ghe

Kiên Giang 1/2010

Kiên Giang 1/2010

Chùa Khơ Me

Kiên Giang 1/2010

Khám bệnh

Mưa Sài Gòn

Chiều ngồi trong HH, trời bỗng kéo mây đen, hơi gió nóng lùa vào, thế là ào, mưa rơi xuống bất chợt. Vậy mà chưa đầy 5 phút sau, trời lại quang như chưa từng có cơn mưa nào vừa đến, nắng lại ưng ửng lên, chỉ có điều là dịu hơn và làn gió lùa qua cửa sổ cũng mát hơn. Đúng là mưa miền nam, đến cũng nhanh, đi cũng nhanh, đường phố như vừa được tắm ào một cái. Chiều về, chạy xe trên đường, đường đông nhưng thấy dễ chịu, vì trời mát hơn và đỡ bụi hẳn.

Chập tối, đang ngồi rửa rau ngoài hiên sau, bỗng nghe gió lùa mạnh trên tàng cây, chạy rầm rầm trên mái tôn như muốn lật tung mái lên, rồi trời tối xầm. Ngẩng lên thấy như mưa đang chạy ào ào đến cùng cơn gió. Bố từ ngoài cổng chạy vào, lảo đảo vì gió mạnh. Vội vàng chạy vào nhà đóng cửa, gió mạnh, tạt mưa vào, ướt cả một khoảng phòng khách. Gió giữ rịt cửa sổ lại, ko để cho mình đóng cửa, người bị mưa hắt vào mặt, thấy rát cả mặt.

Ở nhà cũ, khi mưa có bao giờ phải chạy đi đóng cửa sổ đâu, vì nhà cũ có cửa sổ đâu mà đóng, nhà chung cư mà ;-). Nhà cũ, mỗi khi  mưa chỉ lo nước tràn vào nhà. Đường cao hơn nhà, mưa chỉ vừa ào xuống là nước dưới cống chực trào lên phải vội vàng khóa van ngay. Có những cơn mưa to, mưa tràn lên đường, thế là tràn vào nhà, lúc này cũng chỉ biết ngồi chờ mưa tạnh rồi tát nước thôi. Hic.

Bây giờ tạm chia tay nhà cũ rồi. Nhà cũ, ngôi nhà đã sống gần 20 năm, biết bao kỉ niệm, bây giờ để nó lại một mình, nghĩ cũng thương. Mấy hôm đầu, khi vừa dọn đi, có một cơn mưa to lắm, nhà cũ bị ngập hết, nhưng ko về dọn dẹp, tát nước được. Nhà phải ngâm mình trong nước cả tháng trời. Bây giờ nhà cũ mới được sửa lại, ít thôi, nhưng ko còn bị ngập nữa, cũng thấy nhẹ lòng. Thỉnh thoảng tạt ngang nhà, chỉ lấy một món đồ nào đó, rồi đi ngay, cũng chẳng thấy lưu luyến gì mấy, thấy cũng buồn buồn.

Nhà mới rộng hơn, thoáng hơn nhiều. Ở đây, xung quanh cũng ít nhà cao, lại có nhiều khoảng đồng rộng, thế nên gió có chỗ để tha hồ rượt đuổi nhau, gió giật mạnh hơn. Không như ở nhà cũ, nhà chen chúc nhà, gió cũng vì thế phải len lỏi giữa những khối nhà, chạy đâm vào những bức tường chắn, nên gió yếu đi nhiều. Mưa ở đây vì thế cảm thấy to hơn, mạnh hơn, gió giật ào ào, xô vào cửa giật cửa xầm xầm. Mưa đến ko phải lo nước ngập, chỉ lo đóng cửa, lo lùa gà vào chuồng, lo vác cái lồng của con gà chọi đem vào hiên ko thì nó chết rét ngoài mưa.

Bây giờ, mưa không còn giật nữa, đang rả rích ngoài kia, gió cũng lùa nhẹ nhàng. Mưa sẽ tưới tắm cho những cây bưởi, cây xoài, cây ổi ngoài vườn lên lá mới, cho cây ngọc lan, cây bò cạp mau ra hoa. Nếu mưa cứ rả rích thế, đêm ngủ, sẽ ko phải lo đóng cửa sổ, sẽ để cửa mở, để nghe tiếng mưa râm ran ngoài kia, nghe gió thì thầm ngoài hiên trong giấc ngủ (cái này bắt chước Một Mình của NS Thanh Tùng ;;)).

Love

Hoa bò cạp đỏ sau cơn mưa. Hoa cười kìa! 🙂