7-8-2011

Mình vẫn còn hình dung ra được ánh mắt và cái nắm tay của cô H. Dường như  cô ấy muốn chào mình lần cuối cùng, dường như cô ấy đoán rằng thứ hai tới cô ấy sẽ ko còn ở đó. Cái nắm tay như muốn níu lại, ánh mắt nhìn đầy trìu mến. Mình chỉ hứa, cô H yên tâm nhé, thứ hai cháu và mọi người lại đến thăm cô. Một lời hẹn, ko biết có giữ được ko. Mình rất cảm mến người phụ nữ này. Người phụ nữ vững vàng, mạnh mẽ.

Hôm trước cô hỏi mình, có phải cô chỉ còn vài ngày nữa phải ko? Mình hỏi lại, tại sao cô hỏi thế? BS Colin bảo với cô thế. – Thế cô cảm thấy thế nào khi nghe điều này? – Thảo nhìn mặt cô đi, Thảo có thấy gì ko? Mình chỉ biết nắm vai cô và bảo Cháu hiểu rồi. Đúng thế, gần như ko có điều gì thay đổi trên gương mặt cô cả. Vẫn thế, với nhiệt tình với từng giờ phút còn lại, cô vẫn có thể nói về công việc cô đã làm, về sự tâm huyết với nghề giáo, về cả những trăn trở trong công việc của cô.

Hai tuần nay đi theo lớp. Mình chạy liên tục. Sáng chạy, chiều cũng chạy. Có buổi sáng, chưa ăn gì, điều dưỡng sắp cho mình một chồng hồ sơ, mình muốn phát cáu lên với điều dưỡng khi nhờ mình khám cho bs L, bs H, bs K…Vẫn chỉ là muốn thôi, may quá! Và có lúc mình chực chảy nước mắt, cũng chỉ là chực thôi, vẫn còn may! Mình mệt quá! Buổi sáng, mời bn và gia đình lên nói chuyện, để thông báo rằng chúng tôi ko điều trị được bệnh cho bác, cho ông. Bn buồn, bn nổi giận, gia đình thất vọng, mình cũng ko biết làm sao, cảm xúc đó cũng lan sang mình, mình cũng buồn và giận dữ lắm. Nhưng cũng chỉ là trong lòng thôi, càng thêm nặng!

Trước khóa học, mình có nói chuyện với anh Nh. Lại anh Nh và mình, tụi mình ko làm, ko học thì ko có ai khác làm, ko có ai học. Hôm đó rất mệt, nghĩ đến khóa học tới, lại xoay mình vòng vòng, mình chảy nước mắt. Hai đứa động viên qua lại, mà thực ra anh Nh động viên mình, chứ mình chẳng có động lực nào. Lại phải cố. Làm thêm về CSGN mình cực hơn nhiều, phải nỗ lực thời gian và sức lực hơn, nhưng mình vẫn nghĩ mình được lại nhiều thứ. Nếu chỉ làm ở X3, có khi nào mình có dịp ngồi và nói với bn về gia đình về công việc của họ (và của mình nữa), có khi nào mình được nói và chia sẻ với họ về những lo lắng, sợ hãi, nỗi buồn đau, về cái chết phía trước, có khi nào mình hiểu được họ đối diện với bệnh tật và cái chết ra sao. Cũng sẽ chẳng bao giờ mình được trải qua cùng bn những cảm xúc khác nhau khi thời gian của họ đang thu ngắn lại. Mỗi người một cách, trải qua những phút đó với họ, đôi lúc cảm giác nắm bắt được 1 xíu nào đó con người của họ, thật quí giá và rất nhiều cảm xúc!

Cũng may mình có khoa CSGN để mình có những lúc điều chỉnh cảm xúc. Ở X3 có lúc mình cáu kỉnh với bn, xuống đây mình gần như ko thể làm thế. Làm ở hai khoa, mỗi nơi, mình vẫn còn cách nhìn nhận, xử trí khác nhau. SAo thế nhỉ? Mình vẫn chỉ là mình thôi mà, sao mình chưa tìm được cách chung và đúng nhất cho mọi tình huống.

Hoa chanh dây

Advertisements

Kiên Giang 1-2010

Ban đầu tưởng đi Cần Thơ – tối ngày thứ sáu, Trang báo lại mới biết đi Kiên Giang. Nếu biết sớm đi Kiên Giang chắc mình ko đi, vì xa quá, mà đi có hai ngày thứ 7 – CN thì sẽ mệt lắm. Nhưng ko hồi được nữa, phải đi thôi.

Cũng may, về miền tây bây giờ nhiều đường mới mở, đi Kiên Giang mất hơn 300km, khoảng 7 tiếng đồng hồ. Khoảng 2h tới nơi, đó là nhà thờ Tân Bình, giáo xứ Tràm Chẹt, Bàn Tân Định, Giồng Riềng, KG.

Ăn cơm ào một cái là khám bệnh liền, gần 400 bệnh, chập tối thì xong. Chiều về, tắm rửa, ăn cơm, rồi cà phê, đánh bài, đến khuya ngủ. Muỗi nhiều kinh khủng, vừa ăn, vừa đập muỗi, vừa cà phê vừa đập muỗi, vừa đánh bài cũng vừa đập muỗi… Muỗi nhiều, đến độ ở đây người ta phải mắc mùng cho chó, cho trâu bò, heo…

Sáng CN, khám tiếp, cũng gần 400, lần này khám ở xã khác (xã Bàn Thạch), phải đi tắc ráng trên kênh khoảng 5km, gần 45 phút. Đi tắc ráng, vui nhưng hồi hộp quá, lại ê mông nữa… Cái tắc ráng nhỏ chút xíu, hơn 20 người ngồi trên mà trong dạ phập phồng lo lắng, chỉ nghiêng qua nghiêng lại là nó lật như chơi..
Người dân ở đây có nhiều người Khơ Me, rất hiền và dễ thương. Người nghèo nhiều, nông dân toàn đi làm mướn, mà nông dân đi làm mướn thì chẳng đủ sống nữa là làm giàu.

Nói chung là khám liên tục, chẳng “sáng tác” được gì hihi, cũng chẳng đi đâu chơi được.  Trưa, khám xong, ăn rồi lên xe về lại SG. Bác tài lái xe ghê quá, lập kỉ lục, chạy chưa tới 6h đã về đến SG, mà đường đông nữa nhá. Đi xe mà chóng mặt với bác tài…

Kiên Giang 1/2010

Hình này chụp ở chùa Khơ Me gần chỗ khám bệnh, tranh thủ sau khi khám xong, các thầy chùa rất dễ thương, hiền, và nhiệt tình nữa. Trưa chùa đang sửa, nhưng vẫn mở chính tòa cho mọi người vào xem…

Kiên Giang 1/2010

Trâu mà đi ghe

Kiên Giang 1/2010

Kiên Giang 1/2010

Chùa Khơ Me

Kiên Giang 1/2010

Khám bệnh

My stuff

H2

Đôi lúc tự hỏi ko hiểu tại sao mình chọn công việc này. Cũng ko biết nữa. Mà nếu có chọn lại, mình cũng ko biết liệu mình có chọn nó nữa ko?

Từ lúc tốt nghiệp cấp 3, bước chân vào trường Y, chọn chuyên ngành, thi nội trú, rồi vào BV này, mọi thứ cứ như tự đến, cứ như được sắp xếp trước, mình cứ thế mà bước, hình như cũng chẳng chọn lựa gì.

Nghĩ lại, mình có tiếc vì những điều đã trải qua ko? Có lẽ là ko, một công việc buồn nhiều hơn vui, một công việc âm thầm ko dễ có được sự cảm thông, chia sẻ, một công việc luôn bị nhìn nhận dưới những chuẩn tắc nghiêm ngặt của đạo đức xã hội, nhưng những trải nghiệm mình đã có, những cảm xúc đã nếm qua, mình tin mình đã nếm nhiều dư vị cuộc sống, và với mình điều đó thật đáng trân quí.

Đôi lúc thật sự mệt mỏi, thật sự nản, cảm giác như mình đang làm việc giữa những ràng buộc vô lý, làm việc với những ranh giới mong manh giữa đúng và sai, giữa đen và trắng, giữa có trách nhiệm và vô trách nhiệm, giữa sống và chết. Nhưng mình vẫn cố gói ghém mọi chuyện, vẫn cố để mọi thứ trong “kiểm soát” của mình, và tiếp tục bước thôi!

Sometime I ask myself about my career. Why I chose medical doctor as my job? No idea ;). If I had another choice, would I have chosen it again? No idea too :). A stream of milestone, graduation from high school, entering Medical school, choosing my major, internship, and now working in this hospital….and what later? Everything seems spontaneous, and I only went step by step without any attention.

Now, do I have any regret for everything I have passed those time? Maybe NO. My occupation, more sadness, less fun. But with experiences I got from it, I think I really appreciate them, they mean a great deal to me.