Khởi đầu cho một chặng đường mới…

Mượn ý từ comment của HHV

Mình đang ở trong giai đoạn giống như là “quá độ” vậy đó. Một thời kỳ khó khăn để chuyển mình, để thay đổi, tất nhiên với mong muốn là sẽ thành một con người mới hơn, tốt đẹp hơn.

Thời kỳ này có những giai đoạn tiêu cực, mà mình rất “khổ sở” với nó. Mệt mỏi, uể oải, chán chường, có những lúc mình cảm thấy muốn dừng tất cả lại, và thực sự mình đã dừng lại. Chẳng phải công việc nặng nhọc, chẳng phải áp lực bệnh nhân, học hành, nhưng tâm trạng mình đã không tốt lắm. Không thấy hứng thú hay đam mê với cái nghiệp mình đã chọn. Mình đã chưa thể hình dung tương lai một BS Thảo sẽ ra sao, sẽ làm gì, sẽ đạt được những gì, và mình cũng đã không có một mong muốn nào cho nghề nghiệp của mình.

Đã tạm ngưng một vài thứ, để thấy nhẹ nhàng hơn, để suy nghĩ lại, và để chọn lựa…

Có vẻ thời kỳ “quá độ” này đang chuyển sang giai đoạn tích cực hơn, hình như có thấy chút gì là “ánh sáng cuối đường hầm”. Hàng ngày đến BV, thấy bệnh nhân, thấy từng cảnh ngộ, thấy từng mảnh đời, thấy và cảm nhận những lúc bất lực của y học, bất lực của người thầy thuốc, lại thấy thương và lại nhớ đến quyết tâm ngày xưa của mình đã từng chia sẻ với một người bạn. Chưa mong muốn là có ai đó cần mình thì ít nhất mình cũng mong muốn rằng mình không là người “vô tích sự”.

Đang cố gắng tìm lại hứng thú. Hi vọng sự “hưng phấn” này duy trì được lâu dài, để thời kỳ “quá độ” không mang lại kết quả đi ngược quy luật phát triển . Phải tốt hơn, đẹp hơn chứ! Đúng không?

Advertisements

Gửi thầy…

Thầy,…
Thầy vẫn như ngày nào, đã 8 năm từ khi em rời trường, mà thấy thầy vẫn vậy, không già đi nhiều, chỉ có cảm giác thầy gầy hơn trước.

Có lẽ tại thầy đã đi đến nửa bên kia dốc, thời gian không làm nhiều thêm những nếp nhăn trên khuôn mặt thầy nữa. Cũng như thầy đã thấu hiểu cuộc đời này để những sự thật trong cuộc đời không làm thầy thêm ngạc nhiên và suy tư nữa???? Vì thế mà thầy không già đi. Em không nghĩ thế, nhưng em hiểu thầy đã nắm được quy luật của cuộc sống, cái quy luật mà chúng em vẫn đang hằng ngày phải đối diện, để hiểu, để vỡ ra những bài học và để “già” đi.

Bây giờ nghe thầy nói chuyện cuộc sống, vẫn cái cách của thầy, hóm hỉnh, hài hước, em vẫn cười, cười như hồi ấy chúng em vẫn cười khi nghe thầy giảng bài, nghe thầy kể chuyện, nhưng lòng em thấy đau, thấy xót. Em đau vì em biết thầy cũng đau, dù bên ngoài thầy tỏ ra bình thản như vậy. Nhưng em cũng đau lòng khi có những lời khuyên của thầy làm em hơi bất ngờ.

Thầy ơi, có phải vì em còn quá “mơ mộng”, vì em chưa thực tế, chưa hiểu được cuộc đời? Em không mong là như thế, không, đúng hơn là em hi vọng không phải là như thế.

Em sẽ vẫn dành cho mình một niềm tin thầy ạ.

<